bà vẫn : “Để xem , dù cũng đợi đứa bé nửa tuổi, dễ chăm mới . Chứ để bảo mẫu trông con, bà cũng yên tâm.”
Chu Dư bà nội Cố hiểu, nên nhiều nữa, mỉm , tựa cửa sổ ngủ .
Mấy đến Thâm Thị là giữa trưa, xách hành lý xuống xe, ai nấy đều sát .
Không vì gì khác, lúc sắp xuống xe, loa phát thanh thông báo gần đây trộm cắp và bọn buôn hoành hành, yêu cầu hành khách chú ý nhiều hơn.
Nghe thấy ba chữ “bọn buôn ”, sắc mặt Chu Dư lập tức trắng bệch.
Cô nhớ đến đứa con của bọn buôn hại c.h.ế.t.
Cha của Ôn Phỉ Phỉ và Ôn Thanh Thanh.
Bà nội Cố thấy vẻ mặt của Chu Dư, tưởng cô sợ hãi, liền nắm tay Chu Dư, sát cô.
Đặng Chí Cao xách hành lý phía , cũng cẩn thận đông ngó tây. Trần Viên Viên và Trương Ngọc Trân một Chu Dư, một ở bên cạnh cô, mấy vây c.h.ặ.t Chu Dư ở giữa.
“Không lãnh đạo quốc gia, là lãnh đạo của chúng .” Đặng Chí Cao chen từ phía .
Trần Viên Viên châm chọc Đặng Chí Cao: “Cậu cũng nịnh hót ghê.”
Đặng Chí Cao thuận thế : “Chứ , thì lúc đó dỗ Ôn Phỉ Phỉ?”
Cậu dứt lời, bật , Chu Dư cũng thả lỏng.
Vừa khỏi bến xe, ít giơ biển “tìm việc ”, còn là “nhà nghỉ”.
Ở đây ngoài Trương Ngọc Trân , ai đến thành phố lớn trong những năm gần đây. Trương Ngọc Trân hai năm học ở Thượng Hải, cũng lớn, nên đối với những thứ ở đây cũng chút hiểu .
Cô nhỏ giọng với : “Mấy thứ đừng tin, những bảo các bạn tìm việc, thể là buôn , hoặc là lừa công việc chui, chuyên lừa ngoại tỉnh.”
“Nhà nghỉ cũng , dù chúng cứ nội thành tìm một nơi thuận tiện, chơi cũng tiện.”
Mấy lời Trương Ngọc Trân đều trịnh trọng gật đầu, theo Trương Ngọc Trân bắt xe buýt nội thành, còn lấy một tấm bản đồ ở bến xe.
Chọn xong nơi cần đến, mấy liền lên xe buýt.
Xe càng nội thành, càng kinh ngạc đến ngây , ngay cả Chu Dư từng thấy sự phát triển của đời , khi thấy những tòa nhà cao tầng dọc đường, cũng khẽ há miệng.
Tận mắt thấy, tự cảm nhận, khác biệt.
Đến nơi xuống xe, mấy họ tìm một khách sạn trông khá sạch sẽ, bốn mươi lăm tệ một đêm. Chu Dư đặt ba phòng, hai phòng đôi, một phòng đơn cho Đặng Chí Cao.
Nhìn Chu Dư tay hào phóng, mấy tuy kinh ngạc nhưng cũng gì.
Sợ là đồ nhà quê, coi thường.
Quảng Thị cũng lớn, nhưng họ thường sống ở khu phố cổ, ít khi đến khu thương mại, nên đến Thâm Thị, một nơi cũng là khu thương mại, ít nhiều chút quen.
Ba phòng đều liền kề , là yêu cầu của Chu Dư, ở tầng sáu.
Vốn dĩ Chu Dư còn nghĩ tầng cao như leo lên chắc chắn mệt c.h.ế.t, nhưng lễ tân dẫn họ đến chỗ thang máy.
Còn chu đáo bấm nút cho họ.
Đợi cửa thang máy đóng , Đặng Chí Cao mới nhịn : “ vẫn cái thứ đầu tiên đấy, lạ thật, chúng ngoài là đến tầng sáu luôn ?”
Trần Viên Viên : “Cậu thấy nó ghi sáu ? Đồ ngốc!”
Đặng Chí Cao bất mãn: “Thế ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-222-thuong-thuc-my-vi-dong-bac.html.]
“ đồ ngốc .” Trần Viên Viên hề hổ.
Mọi đều bật .
Chu Dư cũng là đầu tiên thang máy hộp vuông , đây ở trung tâm thương mại, cô thang cuốn.
Vừa mới lạ, cô càng quyết tâm mua nhà thang máy. Trước đây cô và Chu Phóng ở trong khu tập thể còn cao hơn, ở tầng tám.
Mỗi tan về nhà, leo c.h.ế.t.
“Chúng cất đồ, nghỉ ngơi một chút ngoài ăn cơm, nãy cô bé lễ tân bên một quán ăn Triều Sán ngon.” Trước khi phòng, Chu Dư dặn dò .
Vừa phòng, là một cảnh tượng mới.
Phòng đôi lớn, trang trí bên trong trông cũng mới, tủ, bàn học, đầu giường còn treo hai chiếc đèn xinh xắn, còn một nhà vệ sinh, vòi sen và bồn cầu tách riêng.
Chu Dư mắt sáng lên, cùng bà nội Cố dọn dẹp đồ đạc.
Bà nội Cố cũng xúc động, bà : “Bà vẫn là đầu tiên ở khách sạn như , hồi đó ở nhà nghỉ, vệ sinh còn nhà vệ sinh công cộng, bây giờ đúng là mỗi ngày một đổi.”
Chu Dư gật đầu: “Sau đổi còn lớn hơn, bà nội, chúng cũng đến đây định cư nhé.”
Bà nội Cố còn tưởng nhầm, bà kinh ngạc : “Định cư?”
Chu Dư treo đồ xong, đầu rạng rỡ với bà nội Cố, để lộ hai hàm răng trắng đều: “ , định cư.”
Thâm Thị tương lai sẽ là một đô thị lớn, cơ hội ở đây sẽ nhiều hơn Quảng Thị nhiều, là nơi Cố Dã định cư ở kiếp , Chu Dư tự nhiên chọn nơi .
Cũng cắt đứt với tất cả những và những chuyện phiền lòng ở Quảng Thị.
Điểm bà nội Cố khó chấp nhận, bà xua tay : “Ở bên đang yên đang lành! Con bé , đúng là mỗi ngày một ý!”
Chu Dư lè lưỡi , cũng nhiều, bây giờ chuyện , quả thực quá đột ngột.
Cô dọn dẹp đồ đạc xong, nghỉ một lát, kéo bà nội cùng ngoài.
Nơi so với Quảng Thị một điểm khác biệt, đó là các loại đồ ăn đặc biệt nhiều.
Trương Ngọc Trân là vì Thâm Thị ít ngoại tỉnh đến công và khởi nghiệp, nên món ăn của các vùng miền gần như đều thể tìm thấy.
Cuối cùng Chu Dư chọn món Triều Sán, mà tuân theo ý kiến của , một quán ăn Đông Bắc.
Món ăn miền Bắc trong họ ai từng ăn, nhưng khi ngang qua một quán “Lẩu Sắt Hầm Đông Bắc”, đều bất giác dừng .
Bàn bạc xong, mấy liền .
Chị gái Đông Bắc đón nhiệt tình: “Các vị mấy ạ? Ăn gì nào? Mời !”
Nhìn nụ luôn nở môi chị gái, Chu Dư cũng nhịn mà mỉm , cô cảm thấy nụ của chị thực sự sức lan tỏa.
Cô vui vẻ trả lời: “Chúng năm , ở đây lẩu sắt hầm ạ? Chúng một phần đó.”
“Được thôi! Chỗ chúng lẩu sắt hầm ngỗng, sườn, gà hầm nấm, nếu ăn đặc sản Đông Bắc cũng , là xuống xem thử?” Chị gái chuyện mặt mày hớn hở, giọng lớn, nhưng hề khiến khó chịu.
Ngồi xuống xong, Chu Dư im lặng thực đơn, cô gọi một món thịt heo chua ngọt, đưa thực đơn cho Đặng Chí Cao và những khác gọi.
Thực cô cũng hiểu rõ những món ăn đó là gì, sợ gọi sai.
Đặng Chí Cao gọi một món lẩu sắt hầm ngỗng, còn : “Ngỗng thì thể nào ngon !”