Trương Ngọc Trân đột nhiên gọi tên, thấy ánh mắt đều đổ dồn về phía , cô khỏi chút ngượng ngùng.
thấy ánh mắt khích lệ của Chu Dư, cô nuốt nước bọt, suy nghĩ của : “Hương vị là một chuyện, ở cổng trường ăn uống chủ yếu là vì tiện lợi, hương vị tuy quan trọng, nhưng vẫn cần nâng cao hơn nữa về nhu cầu và dịch vụ của khách hàng.”
“Tuy quán là quán nhỏ, nhưng cảm thấy…”
Trương Ngọc Trân do dự một chút : “ cảm thấy chúng vẫn còn nhiều gian để tiến bộ, ví dụ như, một khách hàng lúc ăn sẽ cảm thấy khát, nước nóng miệng, chúng thực thể sắm một cái tủ lạnh bán nước giải khát, kiếm cũng nhiều hơn. Hơn nữa cho rằng những gia vị nhỏ như hành lá, ngò rí cũng thể để cho khách tự thêm, một là tiết kiệm thời gian hỏi han của chúng , hai là cũng thể tạo một đổi nhỏ trong tâm lý của khách hàng.”
“Tóm là sẽ cảm thấy chúng hào phóng!” Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của , Trương Ngọc Trân thẳng: “Ở những chỗ chi phí thấp, chúng thể nhượng bộ hết mức thể, những thứ như hành lá, ngò rí vốn dĩ cũng tốn bao nhiêu tiền!”
Lời khiến đều bừng tỉnh, đặc biệt là Trần Viên Viên: “ thấy Trương Ngọc Trân đúng, lúc cho khách gia vị nhỏ luôn gặp ăn cái ăn cái , cảm thấy hành lá, ngò rí thể để ở quầy gia vị, còn đỡ việc nữa!”
Chu Dư gật đầu, nhưng quên hỏi thêm Trương Ngọc Trân khi tổng kết: “Vậy còn chỗ nào khác cần cải thiện ?”
Trương Ngọc Trân vốn đang thao thao bất tuyệt, nhưng thấy Chu Dư cầm giấy b.út , vẻ mặt nghiêm túc, trong lòng cô vui chút ngượng ngùng.
Những năm ít nhà cô sách cũng vô ích, chẳng tác dụng gì, tiền cũng kiếm bao nhiêu.
Sau đó mơ mơ màng màng gả nhà họ Phùng, càng là khởi đầu của địa ngục.
Được thím Phùng đối xử , cũng là vì cô giả mang thai.
Đây là đầu tiên Trương Ngọc Trân đường đường chính chính dựa thực lực của cảm nhận cảm giác coi trọng.
Cũng là đầu tiên từ rìa đám đông kéo giữa, rõ ràng là ngày đầu tiên đến, coi như một thành viên.
Cô cảm động vô cùng, cố nén nước mắt, tiếp tục : “Quần áo của chúng cũng nên thống nhất, như sẽ quy củ hơn, hôm nay thấy một dì lẽ vì ăn mặc giản dị hơn, nên sai vặt như nhân viên của quán…”
Cô xong Đặng Chí Cao liền nhớ , vỗ đùi: “ cũng nhớ chuyện , dì đó còn c.h.ử.i bới!”
Tuy chuyện lắm, nhưng Đặng Chí Cao , trong đầu Chu Dư liền hình ảnh.
Cô nén gật đầu, “Ngày mai chợ xem, cố gắng tuần sẽ chốt đồng phục.”
“Được.” Trương Ngọc Trân gật đầu.
“Vệ sinh là cơ bản, lúc ít khách dọn dẹp nhiều hơn, đặc biệt là quầy gia vị, bẩn, bẩn sẽ , sàn nhà cũng . Còn những thứ còn …”
Chu Dư về phía nhà bếp.
Tuy kinh doanh , nhưng mỗi ngày vẫn sẽ còn thừa một ít đồ, cô bán đồ ăn qua đêm, nên khó tránh khỏi lãng phí.
Thế là Chu Dư : “Cái ai cần thì mang về, nhưng , chỉ tự mang .”
“Vậy thể mang về cho và bà nội ăn ?” Đặng Chí Cao cẩn thận hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-208-o-nhung-cho-chi-phi-thap-co-gang-nhuong-bo-het-muc.html.]
Chu Dư , “Đương nhiên thể, chọn phần ngon mang về, già thích ăn đồ nóng, nhưng cũng đừng vì sợ lãng phí mà nỡ vứt, đồ hỏng ăn .”
Đặng Chí Cao gật đầu mạnh, “Được! Cảm ơn bà chủ!”
Lúc , ba bữa của Đặng Chí Cao thực đều giải quyết ở quán, nhưng cũng chính vì , bữa ăn ở nhà vốn càng tệ hơn.
Vì Đặng Chí Cao ở nhà, và bà nội ăn uống qua loa cho xong bữa.
Tiền sính lễ đưa đây vẫn đòi , và bà nội ngày nào cũng than ngắn thở dài, nỡ ăn đồ ngon.
Chân giò, vịt và gà luộc còn tuy chỉ là những miếng vụn, nhưng mang về, cũng coi là bữa ăn tồi.
Chu Dư xong, liền tiếp tục dọn dẹp, Trần Viên Viên khẽ kéo tay áo Đặng Chí Cao, “Ôn Phỉ Phỉ vẫn trả tiền ?”
Cô nhớ Ôn Phỉ Phỉ sẽ trả tiền.
Đặng Chí Cao đến đây trong lòng cũng chút phiền, liếc Chu Dư, nhỏ giọng với Trần Viên Viên: “Gần đây bận, tìm cô , cuối tuần nghỉ sẽ .”
“Có cần cùng ?” Trần Viên Viên hỏi.
Đặng Chí Cao vốn định cần, nhưng nghĩ , vẫn : “Vậy thì cảm ơn .”
Trước đây Chu Dư đúng, một là đàn ông tìm đến tận nhà, dễ thiệt.
Anh là thật thà, Ôn Phỉ Phỉ thật thà, nếu thật sự vu oan cho cái gì, nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch , một phụ nữ ở đó sẽ tiện hơn nhiều.
Dọn dẹp xong liền chuẩn về, Chu Dư hôm nay vốn định đợi Chu Phóng, nhưng nghĩ , vẫn ở .
Chu Phóng tan học muộn, về nhà tắm rửa xong chỉ còn thời gian ngủ.
Cậu trường thế nào, học hành , quan hệ bạn bè thế nào, Chu Dư vẫn .
Cố bà nội bên cạnh cùng đợi đến ngủ gật, Chu Dư nhỏ giọng : “Bà nội, bà cứ về , cháu một đợi Tiểu Phóng là , trưa chiều cháu đều nghỉ ngơi , mệt.”
Cơn buồn ngủ của Cố bà nội giọng của Chu Dư đ.á.n.h thức, bà giật , nghiêm túc : “Không , bà thể để cháu một ở đây, an !”
Chu Dư trong lòng ấm áp, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Có gì an , bà nội, cháu còn là trẻ con nữa, hơn nữa cũng là ở quán của mà!”
Miệng thì , nhưng trong lòng Chu Dư vui.
Lúc còn nhỏ quan tâm như một đứa trẻ, lớn lên lấy chồng, thêm một bà yêu thương .
Thật quá.
Cố bà nội đôi mắt long lanh của Chu Dư, hiền từ : “Sao là trẻ con? Cháu và Tiểu Dã, Tiểu Phóng trong mắt bà đều là trẻ con, đều là những bà trân quý.”