[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 157: Màn Kịch Ăn Vạ, Người Cha Tệ Bạc Bị Đuổi Thẳng Cổ

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:47:04
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Vĩ Quang Chu Phóng, sự phẫn nộ vì nhục mạ, cũng sự kinh ngạc thoáng qua.

 

Lúc ông , Chu Phóng còn cao bằng ông , bây giờ Chu Phóng cao hơn ông một cái đầu.

 

Cậu lớn lên cũng giống vợ , thậm chí ngay cả khuôn mặt cũng y hệt, ngũ quan thì thanh tú, nhưng đôi mắt toát lên vẻ sắc bén.

 

Ông nhịn lầm bầm: “Các con đều lớn thế .”

 

Hồi đó Chu Vĩ Quang một đứa con cũng mang , lý do ông tìm cho cũng đơn giản, chính là hai đứa con đứa nào giống ông , ông thấy mặt chúng nó là nhớ đến vợ , sẽ đau lòng.

 

Sau ông cùng Đặng Ngọc Trinh sinh Chu Kiến Đào, đứa con trai giống như đúc Chu Vĩ Quang càng khẳng định suy nghĩ của .

 

bây giờ thấy hai chị em xinh như ngọc mặt, trong lòng Chu Vĩ Quang khó tránh nảy sinh vài suy nghĩ khác.

 

Có chút tự hào vì Chu Dư và Chu Phóng xinh thế là do sinh , tiếc nuối hồi đó mang Chu Phóng .

 

Chu Phóng lười Chu Vĩ Quang lấy một cái, mà cảnh giác với Đặng Ngọc Trinh : “Bà tránh xa chị một chút.”

 

Chu Dư đỡ bụng Chu Phóng một cái, nữa: “ báo cảnh sát , nên thế nào các tự liệu mà .”

 

Sau đó cô khẽ với Chu Phóng: “Đuổi bọn họ ngoài.”

 

Câu giống như mệnh lệnh c.h.ế.t, khiến trái tim Chu Vĩ Quang và Đặng Ngọc Trinh đều lạnh toát.

 

Đặng Ngọc Trinh vội vàng tới : “Chu Dư, các tiền ? Chúng trả tiền cô đó cho cô là chứ gì? Đừng chuyện khó coi như , các ưa , nhưng cô và bố cô em trai cô vẫn là một nhà mà!”

 

Căn nhà đó thể là vốn liếng để Đặng Ngọc Trinh bao năm nay ngẩng cao đầu ở nhà đẻ.

 

Nếu năm đó bà cũng coi là một cô gái trẻ, ở trong thôn cũng tính là xinh , gả cho Chu Vĩ Quang lớn tuổi còn hai đứa con?

 

Hầu hạ ai mà chẳng là hầu hạ, tại hầu hạ một lão già.

 

Một là vì ông thành phố, công việc.

 

Hai chính là vì căn nhà rộng rãi mà ông hứa hẹn .

 

Chu Vĩ Quang từng , nếu bà gả cho ông , căn nhà đó chính là của hai bọn họ.

 

Đặng Ngọc Trinh cũng là lâu mới nguồn gốc của căn nhà đó, đây vẫn là do Đặng Ngọc Trinh vì thủ tục nhập học cho Chu Kiến Đào mới hỏi .

 

gả cũng gả , còn thế nào nữa?

 

Mặc dù tên của Chu Vĩ Quang, nhưng căn nhà Đặng Ngọc Trinh cũng từng nghĩ sẽ lấy khỏi tay hai bọn họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-157-man-kich-an-va-nguoi-cha-te-bac-bi-duoi-thang-co.html.]

Mỗi về quê, đều là dựa căn nhà để tìm mặt mũi.

 

Có mấy cô gái trong thôn cũng gả lên thành phố, công việc của nhà trai còn hơn Chu Vĩ Quang, mỗi về đều là so lương, so chồng, nhưng cứ nhắc đến nhà cửa là ai so với Đặng Ngọc Trinh.

 

một căn nhà lớn hai sân trong thành phố, gần các trường học, bây giờ đại gia thì cũng mua nổi.

 

Nếu ngay cả căn nhà cũng còn, thì cảm giác ưu việt của Đặng Ngọc Trinh thật sự từ , bà cũng còn mặt mũi về quê nữa.

 

Quan trọng hơn là, bà chú trọng chất lượng cuộc sống, bao năm nay chăm chút căn nhà , bỗng chốc đưa , thật sự còn khó chịu hơn cắt thịt .

 

Chu Dư cảm thấy thật nực , nghĩ lúc đầu Đặng Ngọc Trinh đòi tiền cô cũng là cái dạng .

 

: “ và Chu Vĩ Quang một nhà thể trực tiếp hỏi ông , còn và Chu Kiến Đào ...”

 

Chu Dư về phía thằng bé mập mạp đang co rúm trốn lưng Đặng Ngọc Trinh, giọng điệu lạnh băng: “Đến lạ cũng bằng.”

 

Hồi đó Chu Dư gặp mặt Chu Vĩ Quang bọn họ, nhưng Chu Vĩ Quang đối xử với đứa con trai mới của ông thế nào Chu Dư đều hết từ chỗ bạn bè thích.

 

Chu Dư khi đó lớn, chính là đau lòng cho Chu Phóng, cũng hận đám họ hàng .

 

Chu Phóng cũng là một đứa trẻ, bọn họ thể kiêng nể gì mà mặt Chu Phóng rằng Chu Vĩ Quang đối xử với đứa con trai khác của ông thế nào?

 

Mặt Chu Vĩ Quang trắng bệch, thoát khỏi sự hối hận ngắn ngủi , hạ : “ nhà chúng thật sự thể nhường cho con và Tiểu Phóng, Tiểu Dư, con cũng , bố bao năm nay chỉ một căn nhà đó, nếu chuyển thì chúng ? Con cũng thể trơ mắt bố ruột của con lưu lạc đầu đường xó chợ chứ, như , khác sẽ con thế nào?”

 

Trong lòng Chu Dư khẩy, ngoài mặt cũng châm chọc lạnh nhạt: “ vui khi thấy ông lưu lạc đầu đường xó chợ, còn về khác thế nào... Hồi đó ông còn chẳng sợ khác ông thế nào, ông còn quản sợ khác thế nào ?”

 

Trong lòng Chu Vĩ Quang nghẹn .

 

Hồi đó ông quả thực ít nhai nhai , lúc đầu ông còn hổ, trực tiếp đóng cửa sống cuộc sống của , mặc kệ .

 

Chu Phóng mất kiên nhẫn bước lên một bước, tay nắm lấy khung cửa, “Mau cút.”

 

Chu Vĩ Quang Chu Phóng, tâm trạng càng thêm phức tạp, ông im lặng một lúc, mới một câu: “Xin , Tiểu Phóng.”

 

Chu Phóng chút do dự “Phui!” một tiếng.

 

Chu Vĩ Quang thấy hai chị em dầu muối ăn, đau lòng luống cuống, ông mất mặt, cũng tiện ở nữa, kéo Đặng Ngọc Trinh định .

 

Đặng Ngọc Trinh chịu, bây giờ mà , thì chẳng khác nào dâng nhà cho ?

 

!

 

“Bịch” một tiếng, Đặng Ngọc Trinh quỳ rạp xuống đất, đó gân cổ lên gào to: “Tiểu Dư ! Dì cầu xin con tha cho Đào Đào và bố con một con đường sống ! Dì những năm nay con oán chúng trách chúng cũng , nhưng cũng thể dồn chúng đường cùng chứ! Bố con dù cũng sinh con mà! Tình m.á.u mủ ruột rà, thể cắt là cắt !”

 

 

Loading...