Đây chính là phương án mà ngay từ đầu Hứa Bát Tuyết đề xuất.
"Em thấy ạ." Hứa Bát Tuyết còn , "Giám đốc Khương, em thấy thế , nếu gia nhập , chúng cũng thể tự thuê địa điểm bên đó để tổ chức catwalk."
Giới thời trang vốn luôn là một vòng tròn khép kín, dung nhập đó là khó.
Giám đốc Khương ghi nhớ trong lòng.
Trước khi kết thúc cuộc gọi, giám đốc Khương còn quên : "Có một cái áo khoác màu vàng nhạt và một cái áo giữ nhiệt bằng cashmere màu trắng là dành cho em đấy."
Bà dặn dặn Hứa Bát Tuyết nhận lấy quần áo.
Bây giờ qua Tết, đồ xuân của xưởng may đều mắt, còn đồ đông thì đang trong đợt xả hàng.
Lô hàng xưởng may Thái Y gửi đến đang để trong kho.
Hứa Bát Tuyết dẫn qua lấy hàng và mở bao bì.
Quần áo nén c.h.ặ.t, mở là tất cả đều phồng lên, đa là áo khoác mùa đông, hiện tại vẫn còn mặc .
Hai chiếc dành cho Hứa Bát Tuyết tên bên .
Hứa Bát Tuyết cầm lấy.
Bên trong còn một túi riêng dành cho nhân viên của "Trình diễn thời trang".
Hứa Bát Tuyết gọi Vũ Huyên qua phân phát.
Rất nhiều nhận quần áo mới, tâm trạng đều khá .
Hơn nữa, quần áo mặc lên đều vặn.
Đường cắt may .
Buổi trưa.
Hứa Bát Tuyết cần chuyển nhà, hai chiếc áo mới nhận cũng mang theo luôn.
Trần Thần, Chu Linh, Trương Nặc Thuần bọn họ đều đến.
Ngay cả Ngô Trạm lâu gặp cũng lộ diện, còn mang theo quà tới.
Ngô Trạm gầy một chút, phong cách ăn mặc tổng thể gì đổi lớn, chỉ ánh mắt là khác hẳn đây.
Nếu đây ở trường Ngô Trạm giống như một lớn, thì bây giờ ánh mắt của Ngô Trạm thực sự là của một trưởng thành trải qua nhiều chuyện.
Xem trong thời gian Ngô Trạm nội gián xảy nhiều chuyện mà .
"Mấy ngày Tết lộ diện chút nào, hôm nay qua đây?" Hứa Bát Tuyết hỏi.
Ngô Trạm : "Khoảng thời gian Tết tâm trạng lắm nên về nhà nghỉ ngơi." Thế là ngoài.
Hiện tại trạng thái của hơn một chút.
" thấy bên Đài Trung ương tên của , khi nào qua đó?" Hứa Bát Tuyết hỏi.
Danh sách cô thấy ở Đài Trung ương thủ đô Tết.
Ngô Trạm: "Cứ xem ." Chính cũng chắc chắn.
Lúc mới về gầy quá, nhà sợ khiếp vía. Bây giờ cha xa nữa, tiếp quản việc trong nhà, cứ ở nhà sống qua ngày đoạn tháng.
Anh vẫn nghĩ kỹ.
Sau khi chất hành lý lên xe nhà Trương Nặc Thuần thì đủ bốn .
Đang bàn bạc thì Ngô Trạm : "Đợi chút, để về nhà lái xe qua." Bằng lái xe của cũng là tốn mấy nghìn tệ mới lấy đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-613.html.]
"Cậu còn cả xe ?" Trần Thần khá sốc.
Bộ quần áo Ngô Trạm đang mặc là bộ mặc từ Tết năm ngoái, đây ở trường Ngô Trạm mỗi năm nhiều bộ quần áo mới, hôm nay Ngô Trạm qua đây mặc đồ cũ, Trần Thần còn tưởng nhà Ngô Trạm gặp biến cố gì cơ.
"Xe của bố , mượn lái một lát." Ngô Trạm vẫy vẫy tay, " ngay."
Vốn dĩ Hứa Bát Tuyết định là để hành lý lên xe, mấy bọn họ xe buýt qua, nhưng kịp mở lời thì Ngô Trạm nhắc đến chuyện lấy xe.
Ngô Trạm cũng là ý .
Hứa Bát Tuyết dội gáo nước lạnh .
Được thôi, thì đợi một lát.
Trần Thần ghé sát hỏi Hứa Bát Tuyết: "Có lỡ giờ lành nhỉ?" Vừa hỏi xong, con gà trống lớn trong túi bên tay cô gáy "ò ó o".
Vốn dĩ lúc khỏi nhà cô ôm con gà trống trong tay, nhưng một lát, con gà trống vùng thoát khỏi tay cô. Cuối cùng, cô giúp cô tìm một cái bao tải, nhét cả ba con gà trống trong.
Cô xách bao tải tới.
Hơi một chút nhưng thực sự tiện lợi.
"Nếu thực sự tìm giờ lành thì tìm thầy bói." Hứa Bát Tuyết , "Chúng chỉ là tranh thủ lúc nghỉ trưa chuyển qua thôi." Không câu nệ cái gọi là giờ lành.
"Cậu chuyển nhà mới chuyện lớn như , bố đến?" Trần Thần hỏi Hứa Bát Tuyết.
" với họ." Hứa Bát Tuyết , "Bà ngoại mất lúc Tết."
Bên phía cô gần đây tâm trạng , chuyện nhà mới dễ cô kích động. Còn về bố cô, mấy ngày Tết cô nhỏ đến nhà.
Hứa Bát Tuyết vì thận trọng nên vẫn quyết định lộ tài sản.
Vốn dĩ, nếu Cửu Đồng , thể gọi Cửu Đồng qua góp vui.
Còn về phía cả, cô sợ lỡ việc của .
"Trần Thần, chẳng hội cựu sinh viên , đó thế nào ?" Chu Linh hỏi.
"Miêu Thanh đến, những khác chuyện của Giang Tiểu Lệ." Trần Thần thở dài, "Hôm đó hội cựu sinh viên nhiều lắm." Ngay cả Hứa Bát Tuyết và Chu Linh đều , thực sự nhiều.
Còn nhắc đến Chu Tinh Thần nữa, đều Chu Tinh Thần ở Đài Trung ương ăn khấm khá.
Cũng cựu sinh viên tiếc cho Hứa Bát Tuyết nữa.
Hồi đó cả trường chỉ hai ký hợp đồng với Đài Trung ương, kết quả chuyện Hứa Bát Tuyết đến đài truyền hình việc hỏng bét, chỉ thể ở cái nơi nhỏ bé Nam Thành . Xem Chu Tinh Thần kìa, sẽ là Bắc Kinh , nhập hộ khẩu, phân nhà, thăng chức tăng lương, tiền đồ xán lạn vô cùng.
Trần Thần còn lén bảo Hứa Bát Tuyết: "Rất nhiều hỏi thăm tin tức của với đấy, một chữ cũng ." Còn một chuyện nữa, "Họ thấy lên 'Siêu cấp Thứ Sáu' nữa, cứ tưởng ở đài còn chương trình nào nữa !"
Đều Hứa Bát Tuyết lộ diện tivi, chẳng tin tức gì cả.
Cứ tưởng là càng càng t.h.ả.m .
Hứa Bát Tuyết xong thì : "Chuyện của cần với họ."
Không cần thiết.
Trần Thần gật đầu: " chắc chắn ."
Ra xã hội , đều là so bì công việc.
Trong những buổi tụ tập như họp lớp hội cựu sinh viên, và kém sẽ nhận sự đối đãi khác hẳn .
Mới khỏi sân trường bao lâu chứ?
Chu Linh xong thấy cảm khái.