Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 564

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:11:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vậy đợi một lát, em xem, đừng cúp máy nhé," Hứa Bát Tuyết xong, sang bảo bà chủ tiệm tạp hóa, "Điện thoại ngắt, cháu xem cột điện một chút."

 

Cách đó năm mét một cột điện.

 

Có đ.á.n.h .

 

Sau khi Hứa Bát Tuyết ghi , cô vội vàng về cho Bạch Dương.

 

"Được ." Bạch Dương cúp điện thoại.

 

Hứa Bát Tuyết chút ngơ ngác.

 

Chỉ thôi ?

 

Bạch Dương ý gì đây, đến thủ đô xe khách thế nào Bạch Dương vẫn mà, thế là cúp máy luôn ?

 

"Có gọi nữa ?" Bà chủ tiệm tạp hóa dòm hỏi.

 

Hứa Bát Tuyết đặt ống về vị trí cũ: "Hết bao nhiêu ạ?"

 

"Hai tệ." Bà chủ xòe tay .

 

Hứa Bát Tuyết đưa tiền.

 

Đây là lúc ngoài, đất khách quê , hai tệ đưa thì cứ đưa thôi.

 

Hơn nữa nếu bà chủ gọi, cô cũng Bạch Dương gọi .

 

Mặc dù chẳng tác dụng gì mấy.

 

Hứa Bát Tuyết quán ăn, cầm đũa tiếp tục ăn cơm.

 

Hơn bốn mươi , chia hai đợt ăn, mỗi đợt hai bàn lớn, gọi khá nhiều món.

 

Hứa Bát Tuyết thanh toán.

 

Cô còn mua thêm ít đồ uống từ quán ăn , sang tiệm tạp hóa mua thêm một ít đồ ăn, như mì tôm chẳng hạn.

 

Những đồ ăn mà Hứa Kiến Lai mua cho Hứa Bát Tuyết, sớm cô chia cho các đồng nghiệp ở đài truyền hình ăn hết đường .

 

Bà chủ tiệm tạp hóa thấy Hứa Bát Tuyết mua đồ hết túi đến túi khác, tươi như hoa, hận thể giúp Hứa Bát Tuyết xách đồ lên xe khách.

 

Thanh toán hết ba mươi chín tệ.

 

Đây là một món tiền lớn đấy.

 

Bà chủ mừng rỡ khôn xiết.

 

Đồ đạc xách lên xe khách.

 

Hứa Bát Tuyết cũng lên xe, ăn no uống đủ, chỉ còn chờ bốn vệ sinh thể xuất phát.

 

Xe khách đang lùi, lúc đường xe tới, xe khách vội vàng lùi bên lề đường, định đợi xe nhỏ qua mới lên đường.

 

Kết quả chiếc xe dừng phía nhúc nhích.

 

Bác tài xe khách tức giận mắng , bác thò đầu : "Hay là ông đỗ xe lên trời luôn ."

 

Chiếc xe nhỏ chỉ đầu một cái.

 

Vẫn ở phía .

 

Bác tài xe khách mở cửa nhảy xuống xe, hầm hầm về phía đó.

 

Hứa Bát Tuyết ở xe thấy bác tài xuống xe .

 

Cô cũng xuống theo.

 

Cô sợ bác tài cãi với nên nhanh ch.óng tới.

 

Phía .

 

Bạch Dương từ trong xe bước , đang định xem cột điện. Anh xuống xe thấy một to con hầm hầm về phía , bèn lấy một điếu t.h.u.ố.c đưa qua: "Các của đài Kinh tế Nam Thành ?"

 

Bác tài ngẩn , tay vẫn theo thói quen nhận lấy điếu t.h.u.ố.c: " ."

 

"Hứa Bát Tuyết..." Bạch Dương mới hỏi một nửa câu thì khựng , xe khách đang bật đèn pha, Hứa Bát Tuyết tới từ trong luồng sáng của đèn xe.

 

Bạch Dương lúc xác nhận .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-564.html.]

Tìm đúng chỗ .

 

Mãi đến khi tới gần, Hứa Bát Tuyết mới thấy là Bạch Dương: "Sao tới đây?" Cô ngạc nhiên vui mừng.

 

Cô cứ tưởng Bạch Dương đang ở văn phòng cơ.

 

Vừa nãy cô gọi điện cho Bạch Dương, ngoài việc hỏi đường thì còn Bạch Dương đưa chìa khóa cho cô. Để mai cô còn xem ký túc xá.

 

"Anh nhẩm tính em sắp đến nơi nên tìm thử xem ." Bạch Dương , "Bảo đoàn xe theo , dẫn đường cho ."

 

"Vâng ạ." Hứa Bát Tuyết đồng ý xong sực nhớ , "Đến thủ đô, tìm một lữ quán giá bình dân là , chúng em ở tạm một đêm, tối mai mới qua ký túc xá dọn dẹp."

 

Bạch Dương : "Sau khi em chuyển khoản cho , thuê dọn dẹp chỉnh đốn ký túc xá , giường chiếu chăn nệm đều đủ, giờ qua đó thể nghỉ ngơi luôn."

 

Anh còn thêm: "Anh lắp cho một đường ống nước nóng, hôm nay lúc bảo đun sẵn nước nóng , về tắm rửa một cái là ngủ luôn."

 

Hứa Bát Tuyết với ánh mắt khác xưa: "Anh chu đáo thật đấy."

 

Rõ ràng là một đàn ông lớn tướng mà chuẩn kỹ càng như .

 

Bạch Dương: "Em đang khen là đang mỉa mai đấy." xong vẫn thấy khá vui.

 

"Đi thôi, về tiếp."

 

Bạch Dương lên xe.

 

Hứa Bát Tuyết cùng bác tài xe khách.

 

Hứa Bát Tuyết bảo hai bác tài theo chiếc xe phía .

 

Lúc mới lên xe.

 

vội ngay mà kiểm tra quân .

 

Bốn vệ sinh mới về hai , còn thiếu hai nữa.

 

Vẫn còn hai nam, Hứa Bát Tuyết sợ chuyện gì xảy nên dẫn qua tìm.

 

Lát dẫn hai về, hai cô đồng chí đó ngượng ngùng vô cùng, nhà vệ sinh giấy.

 

Phía .

 

Bạch Dương lái xe một lúc thấy đoàn xe phía theo kịp bèn dừng chờ.

 

Mãi đến khi thấy xe khách phía chuyển động, lái tới gần, mới đạp ga xuất phát.

 

Lái hơn một tiếng đồng hồ thì đến thủ đô.

 

Sau khi thủ đô, xe cộ bắt đầu đông đúc, đường vẫn còn bộ.

 

"Sáng quá."

 

"Chỗ náo nhiệt hơn Nam Thành nhà nhiều."

 

Các đồng nghiệp ở đài truyền hình đều áp sát cửa sổ xe để .

 

Đèn đường cái nối tiếp cái , còn nhà lầu, nhà cấp bốn cũng nhưng ít.

 

Nhà nhà đều thắp đèn sáng trưng.

 

Lại lái thêm hơn bốn mươi phút nữa, cuối cùng cũng đến ký túc xá trường học mà Bạch Dương . Ký túc xá vốn dĩ trong khuôn viên trường, giờ trường xây tường ngăn , tách riêng ký túc xá và mở một lối riêng.

 

Khu ký túc xá diện tích khá lớn, còn chỗ đậu xe.

 

Hứa Bát Tuyết hài lòng.

 

"Đây là chìa khóa." Bạch Dương lấy một xâu chìa khóa lớn đưa cho Hứa Bát Tuyết.

 

Bác tài xe khách đỗ xe.

 

Hứa Bát Tuyết thì phân chia chỗ ở, tạm thời hai một phòng.

 

Nữ ở tầng , nam ở tầng .

 

Bắt đầu chia chìa khóa.

 

Sau khi đưa đến nơi, Bạch Dương vẫn .

 

Hứa Bát Tuyết thấy bụng Bạch Dương kêu, cô : "Anh ăn tối ?"

 

 

Loading...