Có cách nào ?
Vũ Tuyên mong chờ Hứa Bát Tuyết.
Hứa Bát Tuyết thực sự , cô ghé sát tai : "Có thể dùng tiền mua."
mà, "Giờ điều khó giải quyết hơn là vấn đề visa, loại vấn đề cô hãy với Đài trưởng Chu." Bây giờ cũng các công ty du lịch giúp đỡ việc nước ngoài.
Bây giờ đang rộ lên cơn sốt nước ngoài, những việc tốn nhiều tiền.
Lời khuyên của Hứa Bát Tuyết là: "Giao cho Đài trưởng Chu."
Vũ Tuyên gật đầu.
Hứa Bát Tuyết còn nhắc nhở: "Tư liệu về các buổi trình diễn thể nhờ ông chủ Khương của xưởng may Thái Y lo liệu." Người là một ông chủ lớn, chắc chắn quen nhiều .
Vũ Tuyên hiểu .
Cô luôn mang theo giấy b.út bên , vội vàng ghi .
Hứa Bát Tuyết hỏi: "Phần của chẳng ghi hình xong ?" Đang hậu kỳ mà.
"Chưa ạ, vốn dĩ định trình diễn ở đây, nhưng đó tư cách xem trình diễn thời trang thực hiện , giờ bù đắp cho họ, nên sẽ đến thủ đô tổ chức triển lãm cá nhân." Vũ Tuyên .
Hóa là như .
Hứa Bát Tuyết: "Mùng mấy thì ?"
"Quần áo của nhà thiết kế vẫn xong, thời gian vẫn chắc chắn ạ." Vũ Tuyên .
Theo ý của nhà thiết kế, tổ chức triển lãm cá nhân cuối năm thì nhân khí sẽ cao hơn.
Từ Phong bên cạnh lắng .
Vốn dĩ chỉ đến tiễn đưa, nhưng thấy Vũ Tuyên hỏi ngừng, cũng nhịn : "Đạo diễn Hứa, các chương trình tiếp theo của 《Siêu Cấp Thứ Sáu》 nên ghi hình thế nào ạ? Mỗi kỳ cũng nhiều phim điện ảnh truyền hình đến thế." Dạo lo nghĩ chuyện đến rụng cả tóc.
Hứa Bát Tuyết sớm sẽ vấn đề : "Tuyển thêm biên đạo và nội dung, tuyển thêm vài MC nữa. Ví dụ, thể tổ chức vài kỳ hoạt động tuyển chọn MC, để khán giả bình chọn."
Tuyển .
Ý tưởng của một là đủ, tuyển thêm vài , cùng đóng góp ý kiến.
Luôn sẽ những ý tưởng mới thôi.
Từ Phong đại khái hiểu.
Ngoài họ , còn các đồng nghiệp ở đài truyền hình, ngay cả bác Lưu ở nhà ăn cũng đến.
Bác Lưu đang lén lau nước mắt kìa.
Con gái bác là Lưu Tiếu cũng cùng Hứa Bát Tuyết, bác nỡ xa con.
Sau còn về mà, cũng cần đau buồn thế.
Hứa Bát Tuyết chào tạm biệt bạn bè đồng nghiệp xong liền : "Vậy đây."
Đang định lên xe buýt thì thấy từ xa tiếng gọi: "Bát Tuyết, đợi một chút."
Hứa Bát Tuyết , là Hứa Kiến Lai đang đạp xe tới.
Bố cô đến .
Hứa Kiến Lai đạp xe nhanh.
May mà đuổi kịp!
Ông dừng xe, gạt chân chống xe xuống, dựng xe chắc chắn. Sau đó vội vàng xách một túi đồ lớn ở ghế xe xuống, bước nhanh đến mặt Hứa Bát Tuyết: "Bát Tuyết, đây là chút đồ ăn, con mang theo ăn dọc đường." Có bánh quy, bánh mì, còn một ít lương khô và đồ hộp, cả táo đỏ, mì ăn liền nọ.
Nói chung, những gì Hứa Kiến Lai nghĩ đều mua cho cô hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-555.html.]
"Bố, con chẳng bảo bố cần đến tiễn ."
"Lần con xa, bố tiễn chứ." Hứa Kiến Lai xách đồ lên xe buýt, "Để con?"
Hứa Bát Tuyết bước tới chỉ: "Để ạ." Trong xe buýt chỗ chuyên để hành lý nhỏ, ở hai bên sát nóc xe.
Cất đồ ăn xong.
Hứa Kiến Lai : "Con xuống đây, bố còn chuyện với con." Nói ông sờ sờ túi áo lấy hai trăm đồng, đây là tiền mượn của Giám đốc Hoàng, chuẩn cho Hứa Bát Tuyết dùng dọc đường.
Trong nhà mua phòng vẫn còn nợ bên ngoài, hai tháng nay để dành đồng nào.
Muốn dùng món tiền lớn một chút thì chỉ thể mượn.
"Vâng, bố, bố đợi con một lát ở nhé." Hứa Bát Tuyết xong liền chỗ , lấy một thứ gì đó , bọc trong túi nilon, xuống xe.
Hai bố con Hứa Bát Tuyết đến một chỗ xa xe buýt một chút.
Bên phía xe buýt vẫn còn những gia đình đồng nghiệp khác đến tiễn đưa, náo nhiệt vô cùng, cũng lóc nỡ rời xa.
Mọi đều đang tiễn biệt.
Từ xa.
Hứa Bát Tuyết đưa thứ đồ đựng trong túi nilon cho Hứa Kiến Lai: "Bố, đây là những gì camera đài truyền hình chúng con ghi sáng sớm hôm qua, con nhớ nhà Giám đốc Hoàng máy xem video." Nếu xem nội dung, thể sang mượn băng video của Giám đốc Hoàng dùng một chút.
"Lấy cái gì?" Hứa Kiến Lai vẫn nhận lấy.
"Hôm nay đài một chương trình sẽ phát sóng," Hứa Bát Tuyết , "Nếu bên phía vì chương trình mà tìm rắc rối cho nhà , bố hãy đưa cái cho họ xem."
Kỳ 《Lớp Học Kiến Thức》 ghi hình hôm qua trưa nay sẽ phát sóng.
Hứa Bát Tuyết sẽ thấy hiệu ứng khi phát sóng, lúc đó gọi điện về hỏi Chu Linh là ngay.
Nhắc đến họ hàng, Hứa Kiến Lai sực nhớ : "Cả nhà dì tư của con hôm nay lên tàu hỏa, con sáng sớm ga ." Nên bà đến.
Tối qua bà còn đấy, thời gian thật là trùng hợp.
Dì tư?
Trong đầu Hứa Bát Tuyết ký ức gì quá sâu đậm về gia đình dì tư, gia đình luôn ở trong quân đội, hiếm khi về.
Không ngờ hôm nay về.
Hứa Kiến Lai nhét hai trăm đồng trong túi tay Hứa Bát Tuyết: "Cầm lấy, để dùng dọc đường."
"Bố, con lương mà." Hứa Bát Tuyết tình hình trong nhà.
"Đó là của con, đây là một chút lòng thành của bố !" Hứa Kiến Lai sợ Hứa Bát Tuyết nhận nên cố tình : "Một tháng là kiếm ngay thôi."
Đồ đưa , lời xong, vốn dĩ nên .
Hứa Kiến Lai yên tâm, dặn dò: "Đi nơi khác chú ý cẩn thận hơn, đừng đường đêm. Những 'vụ l.ừ.a đ.ả.o' mà đài truyền hình các con phát sóng , con chú ý, đừng để mắc lừa."
Hứa Bát Tuyết gật đầu.
Hứa Kiến Lai: "Làm , nếu quen bên đó, về thì cứ về."
"Con , bố." Trong lòng Hứa Bát Tuyết thấy chút ấm áp.
Bác tài xế xe buýt bấm còi , thôi.
Đã gần mười giờ .
Cứ chần chừ tiễn đưa mãi thì sẽ mất, đến chiều mất.
"Đi thôi." Giọng bác tài xế vang dội.
"Bố, con đây," Lúc , Hứa Bát Tuyết vẫn quên dặn: "Bố, băng video bố tự cất cho kỹ, đừng để . Nếu dùng đến thì cứ cất đó, đợi con về sẽ trả cho đài truyền hình."