Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 540

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:07:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vũ Tuyên ghi nhớ.

 

Trong tập đầu tiên, bộ trang phục khiến kinh ngạc nhất chính là bộ sườn xám do vị thợ may ngoài bốn mươi tuổi thiết kế. Đường cắt may cực , giống như một tác phẩm nghệ thuật .

 

Nhà thiết kế tên là Cổ Lị, bốn mươi lăm tuổi, hồi trẻ lúc tìm đối tượng, vì thành phần gia đình nên dù yêu đương cũng thành, tổn thương nặng, nghĩ thoáng nên cứ thế ở tìm ai nữa.

 

Sau khi cải cách mở cửa, bà tự mở một cửa tiệm nhỏ, việc kinh doanh , ngoài việc tự túc còn tích cóp cho một khoản tiền dưỡng già .

 

Người điểm nhấn để ghi nhớ.

 

Hứa Bát Tuyết với Vũ Tuyên: "Tập đầu tiên em hãy bảo công ty hậu kỳ phù hợp sửa một chút, cho nhà thiết kế họ Cổ thêm nhiều cảnh hơn." Sườn xám là trang phục của Trung Quốc, thiết kế đặc biệt , nên cho lên hình nhiều hơn.

 

Vũ Tuyên ghi từng vấn đề mà Hứa Bát Tuyết chỉ .

 

Vũ Tuyên mang tới hai tập.

 

Mỗi tập 90 phút, xem xong hai tập đến giờ tan .

 

Cuối cùng, Hứa Bát Tuyết một vấn đề lớn nhất: "Lát nữa em hãy ghi âm thêm vài câu, rằng: 'Chương trình tài trợ đặc biệt bởi xưởng may trang phục chính Thái Y'. Ngoài phần mở đầu, lúc chèn quảng cáo giữa chương trình và phần kết thúc đều ."

 

Nhà tài trợ lớn nhất chắc chắn quảng cáo nhiều .

 

"Đạo diễn Hứa, còn vấn đề gì nữa ạ?" Vũ Tuyên thầm thấy may mắn, may mà qua đây một chuyến.

 

"Tạm thời thế thôi." Hứa Bát Tuyết , "Lúc thu thêm lời quảng cáo, hãy xem quần áo của tập đó , mặc giống y hệt nhé."

 

Đừng để xảy sai sót.

 

"Vâng ạ." Vũ Tuyên ngoan ngoãn gật đầu.

 

Vũ Tuyên vội vàng mang hai tập đầu đến công ty gia công hậu kỳ để , nhanh ch.óng rời .

 

Hứa Bát Tuyết cũng chuẩn tan .

 

Xem liên tục ba tiếng "Trình diễn thời trang", mắt cô mỏi.

 

Khu tập thể nhà máy xe.

 

"Linh Linh , cháu và đối tượng của cháu định khi nào thì tính đến chuyện trăm năm đây?" Dương Phượng Ngọc hỏi Dương Linh Linh.

 

Linh Linh ở nhà bà cũng nửa tháng , cứ ở mãi thế cũng tiện.

 

Ông Hứa cũng bắt đầu ý kiến .

 

"Cô ạ, để một thời gian nữa ạ." Dương Linh Linh , "Mặt cháu vẫn còn bầm tím, thuận mắt cho lắm."

 

"Sao thế, đ.á.n.h ?" Dương Phượng Ngọc thật sự chuyện .

 

Dương Linh Linh : "Mẹ cháu cãi với trong nhà, cả còn bênh vợ nữa." Cô thật hiểu nổi, cái cô Ngô Anh đó bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì cho cả cô mà khiến đến mức ngay cả bố cũng cần nữa.

 

Bây giờ , suốt ngày chạy qua nhà họ Ngô.

 

Dương Phượng Ngọc hỏi: "Sao cãi ? Lẽ nào là vì tiền sính lễ?" Lẽ nào tiền sính lễ là cả chị dâu vay mượn khắp nơi mới ?

 

Thực , đó là chuyện của nhà chị dâu, coi là chuyện .

 

Dương Linh Linh cũng che giấu giúp, bèn : "Đứa em trai ngốc của chị dâu nửa đêm phát bệnh, qua đời ạ." Người c.h.ế.t nên những đồng nghiệp cũ đây cũng truy cứu nữa.

 

Lẽ xảy chuyện như , nhà họ Ngô lo hậu sự xong là .

 

họ chịu.

 

Hết đến trại tạm giam loạn đến nhà đồng nghiệp cũ quấy phá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-540.html.]

 

Dương Linh Linh , nhà họ Ngô tống tiền.

 

Dương Phượng Ngọc mà chậc lưỡi xót xa, một đang yên đang lành, mất là mất luôn.

 

Làm loạn cũng là lẽ thường tình.

 

"Cô ơi, chị họ Bát Tuyết thường thì bao lâu mới về một ạ?" Dương Linh Linh hỏi.

 

"Linh Linh, khi nào thì cháu về nhà?" Dương Phượng Ngọc vòng vo nữa, hỏi thẳng luôn.

 

Cứ ở mãi thế thì tiện chút nào.

 

"Cô ơi, đợi bạn trai cháu nghỉ phép sẽ qua giúp cháu chuyển đồ ạ." Dương Linh Linh , "Muộn nhất là tuần ."

 

Nhà chị dâu xảy chuyện, Dương Linh Linh lớn chấp kẻ tiểu nhân, thèm tính toán với c.h.ế.t nữa.

 

Dương Phượng Ngọc thấy tuần sẽ chuyển mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Dương Linh Linh còn trẻ, nhà bà nhỏ, cứ ở mãi thế bên ngoài đồn tán .

 

Dương Phượng Ngọc đang định nấu cơm thì đến: "Cô ạ." Dương Vịnh, cả của Dương Linh Linh, dẫn theo vợ mới là Ngô Anh qua.

 

"Cô ạ." Ngô Anh cũng chào một tiếng theo.

 

Mặc dù sắc mặt cô kém nhưng lễ nghĩa cần thiết cô vẫn đủ.

 

"Tiểu Vịnh , các cháu mau , hôm nay rảnh rỗi qua đây thế?" Dương Phượng Ngọc mặt tươi , "Uống uống nước đường? Có pha chút gạo rang ?"

 

"Cô ơi, ạ." Dương Vịnh dẫn Ngô Anh xuống.

 

Dương Linh Linh bên cạnh, cũng lời nào.

 

Cô dù ở bệnh viện ở nhà đều mối quan hệ , nhưng lúc cô chính là cúi đầu . Trong tiệc cưới, sai là chị dâu, là nhà họ Ngô.

 

"Linh Linh, chuyện hôm đó là do của khách sạn sắp xếp khiến em chịu ấm ức," Ngô Anh bỗng nhiên rơi nước mắt, "Chuyện của em trai chị chắc em cũng , em đừng chấp nhặt với nó nữa, chị dâu cầu xin em đấy, ?"

 

Dương Linh Linh thấy chị dâu xin thì khá bất ngờ, nhanh ch.óng : "Chị dâu, c.h.ế.t là lớn nhất, em chấp nhặt , chuyện chúng đừng nhắc nữa."

 

Dương Phượng Ngọc pha hai tách mang qua, Dương Vịnh và Ngô Anh mỗi một tách.

 

"Cảm ơn cô ạ." Ngô Anh lau nước mắt.

 

Dương Phượng Ngọc thấy nhưng hỏi.

 

"Đừng nữa, bảo Linh Linh tâm tính , sẽ chấp nhặt mà." Dương Vịnh dỗ dành Ngô Anh, lấy tay áo lau nước mắt cho cô .

 

Ngô Anh bưng tách nức nở.

 

Dương Phượng Ngọc nhíu mày: "Tiểu Vịnh , cô thấy tâm trạng Ngô Anh , là cháu đưa nó về nhà cho nó ngủ một giấc thật ngon ." Hai vợ chồng thế , đến nhà bà là .

 

"Cô ơi, chúng cháu xong việc ngay ạ." Dương Vịnh .

 

Mí mắt Dương Phượng Ngọc giật nảy một cái.

 

Lúc , thấy Dương Vịnh đầu Dương Linh Linh: "Linh Linh, bệnh viện của các em gần đây cô gái trẻ nào bệnh qua đời ?"

 

"Em ." Dương Linh Linh ở khoa nội tầng ba, khu vực cô phụ trách là những ca bệnh nhẹ.

 

"Linh Linh, em đến bệnh viện hỏi đồng nghiệp giúp một chút." Dương Vịnh hỏi.

 

Dương Linh Linh: "Anh cả, hỏi chuyện gì, chuyện nhà liên quan gì đến ." Sao ngóng chuyện xúi quẩy thế.

 

 

Loading...