Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 516

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:01:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thật là khó khăn quá.

 

Khai tiệc thôi.

 

Ngụy Kim Hoa húp canh, phần còn thì chan cơm, bà lớn tuổi nên ăn đồ cứng.

 

Gần đây khẩu vị cũng lắm, ăn nhiều.

 

Dương Linh Linh một bàn thức ăn ngon, kìm , gắp hết sườn đến thịt kho tàu, ăn một bát cơm còn múc thêm một bát canh rong biển, cái còn ăn sướng hơn cả gọi món ở quán ăn bên ngoài.

 

Dương Phượng Ngọc hỏi Hứa Bát Tuyết: "Đi thủ đô gì vui con?"

 

Hứa Bát Tuyết: "Bên đó chủ yếu vẫn là việc, mấy điểm tham quan cũng vội vàng lắm ạ." Lại : "Con chụp nhiều ảnh, đợi rửa xong con sẽ mang qua cho xem."

 

"Chụp ít ảnh nhỉ, phim đắt lắm ?" Dương Phượng Ngọc hỏi.

 

"Cũng ạ." Hứa Bát Tuyết .

 

Một cuộn phim cũng hai ba mươi tệ, thực sự thể coi là rẻ .

 

Lại thêm vài chuyện nhà cửa.

 

Đang , Dương Phượng Ngọc chuyển sang chuyện kết hôn của Dương Vịnh ( cả Dương Linh Linh), "Cũng tại bên nhà họ Ngô ăn gì, giờ chuyện vỡ lở , cứ giằng co mãi thôi."

 

Hứa Bát Tuyết chỉ thôi chứ hỏi kỹ.

 

Đây đều là chuyện nhà , cô chẳng dại gì mà phí sức đa sự.

 

Hứa Bát Tuyết chỉ nhanh ch.óng ăn xong để về khu nhà tập thể trường tiểu học nghỉ ngơi cho , hai ngày nay đều ở tàu hỏa, ngủ chẳng ngon giấc, thực sự là mệt .

 

"Mẹ, con ăn xong ." Hứa Bát Tuyết đặt đũa xuống, "Bố, bà ngoại, chị dâu, con xin phép về ạ." Cô dậy.

 

Đặc sản đưa, cơm cũng ăn .

 

Hứa Bát Tuyết mấy ngáp nhưng đều lấy tay che miệng, nén cơn buồn ngủ .

 

Hứa Kiến Lai cũng ăn xong, đặt đũa xuống: "Con đạp xe , để bố đưa con về." Hứa Bát Tuyết mang một đống đặc sản qua đây, nhiều đồ như , giống như thể đạp xe qua .

 

"Vâng ạ."

 

Hứa Bát Tuyết cùng Hứa Kiến Lai xuống lầu, một lát Dương Phượng Ngọc đuổi theo, tay cầm một cái túi bóc nhãn, bên trong đựng một chiếc áo tối màu chống bẩn.

 

"Bát Tuyết, cầm lấy cái , đây là chiếc áo mua ở phố Hạ Giác hồi nãy, chất lượng vải mà giá rẻ." Dương Phượng Ngọc mua cho mỗi trong nhà một chiếc, tiếc là đồ nam, nếu mua cho Hứa Kiến Lai và Hứa Hoa mỗi hai chiếc .

 

Phố Hạ Giác.

 

Đó chẳng là nơi Nhạc Tư đang ở ?

 

Hứa Bát Tuyết nhận lấy chiếc áo.

 

Dương Phượng Ngọc lấy chiếc áo bảo Hứa Bát Tuyết mặc : "Con thử , nếu thì vẫn thể đổi ."

 

Đó là một chiếc áo khoác màu xanh navy, Hứa Bát Tuyết mặc thử , rộng một chút.

 

Dương Phượng Ngọc : "Đợi trời lạnh khoác thêm chiếc áo len bên trong là khít." Nói giúp Hứa Bát Tuyết vuốt phẳng những nếp nhăn lưng áo.

 

"Tốt lắm." Ban đầu bà còn thấy màu áo già so với con gái, ngờ mặc lên Hứa Bát Tuyết hợp, da Hứa Bát Tuyết trắng nên kén quần áo.

 

Nếu vặn thì Dương Phượng Ngọc cần đổi nữa.

 

"Cảm ơn ." Hứa Bát Tuyết kén chọn nhãn hiệu quần áo, chỉ cần sạch sẽ, tươm tất là cô đều mặc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-516.html.]

 

Lúc cô gấp áo thì thấy nhãn hiệu áo , quần áo bên Nhạc Tư bán hình như là hàng cắt nhãn, Hứa Bát Tuyết chút chắc chắn.

 

Thôi bỏ , quan trọng.

 

Dương Phượng Ngọc tiễn Hứa Bát Tuyết xuống lầu, với Hứa Bát Tuyết: "Dương Mai mà, tìm đối tượng ." Lại : "Tất cả là nhờ chương trình xem mắt mà con tổ chức đấy."

 

Nói xong bà liếc Hứa Bát Tuyết: "Con bên để ý ai ?"

 

"Công việc là hết ạ." Hứa Bát Tuyết : "Con ở đây chắc chỉ ở một thời gian thôi, ít thì một tuần, nhiều thì mười ngày, đó thủ đô."

 

Cô nhân tiện luôn với Hứa Kiến Lai và : "Lần , ngoài việc chương trình còn đến Học viện Điện ảnh để học tập, một sớm một chiều về ngay ạ."

 

"Con còn học cái gì nữa?" Dương Phượng Ngọc一阵 lo lắng: "Đi học thế phát lương ?"

 

Bây giờ công việc khó tìm thế , trường học gì?

 

Vậy công việc thì tính ?

 

"Công việc là chính, lúc rảnh rỗi thì qua Học viện Điện ảnh giảng ạ." Hứa Bát Tuyết , "Thời đại bây giờ phát triển nhanh lắm, thể cứ dựa mãi vốn cũ ."

 

Hứa Kiến Lai hỏi cô: "Tiền trong con đủ dùng ? Đợi tháng phát lương bố đưa cho con một ít."

 

Dương Phượng Ngọc vỗ cánh tay Hứa Kiến Lai một cái: "Chúng mỗi tháng còn gần một trăm tệ tiền nợ nhà đấy, Bát Tuyết , tự kiếm tiền mà."

 

Mặc dù bà quan tâm con gái, nhưng bảo bà bỏ tiền tươi thóc thật thì bà vẫn sẵn lòng.

 

Con gái lớn thế , lương tháng hề nhỏ, cần họ trợ cấp.

 

Dương Phượng Ngọc sợ Hứa Bát Tuyết hiểu lầm, bèn giải thích: "Bát Tuyết , với bố con mỗi tháng đều trả nợ nhà, tiền mua nhà đó còn vay mượn họ hàng một ít nữa, giờ ngoài tiền sinh hoạt thì tiền đều tích cóp để trả nợ. Con đừng trách keo kiệt, đợi bố trả hết nợ bên ngoài , lúc đó nếu trong tay dư dả chắc chắn sẽ đưa cho con."

 

Những lời , Hứa Bát Tuyết chỉ thôi.

 

"Vâng ạ."

 

Hứa Bát Tuyết cũng khách sáo.

 

"Giờ con luôn ?" Dương Phượng Ngọc , "Chị hai con lát nữa là qua đây đấy, đợi nó ?"

 

Hứa Bát Tuyết mệt, thực sự đợi: "Đợi khi nào rảnh con qua ạ."

 

Nhắc đến chị hai, Hứa Bát Tuyết nghĩ đến bé Nhạc Nhạc nhà chị .

 

Thế là Hứa Bát Tuyết rút từ trong túi một con ếch thiếc khác, đưa cho Dương Phượng Ngọc: "Cái đợi Nhạc Nhạc đến thì đưa cho con bé hộ con, lúc nãy ăn cơm con quên khuấy mất."

 

Hai đứa trẻ, mỗi đứa một cái.

 

Hứa Kiến Lai dắt chiếc xe đạp màu đen to đùng , ông trèo lên xe , phía chỗ , ông định đạp chiếc xe đưa Hứa Bát Tuyết về.

 

" , đồ con mang về nhớ gửi cho nhà cô cả một phần nhé." Hứa Bát Tuyết đặc biệt dặn dò.

 

Nhà cô cả những năm qua giúp đỡ nhà cô nhiều.

 

Hứa Kiến Lai cũng : " đấy, để cho chị cả một phần."

 

"Được , !" Dương Phượng Ngọc trong lòng bắt đầu tính toán xem chia chác thế nào.

 

Hứa Bát Tuyết nghiêng lên yên : "Bố, xong ạ."

 

"Được." Hứa Kiến Lai đạp bàn đạp bắt đầu chuyển bánh.

 

 

 

Loading...