Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 515
Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:01:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế là gọi cả lượt.
"Nhà cửa chật chội, con ." Hứa Thất Bình tự nấu cơm ở nhà , cô : "Đợi lát nữa ăn xong con sẽ dắt con qua xem Bát Tuyết ."
"Cũng , lúc đó để cho con ít thức ăn." Dương Phượng Ngọc .
Nhà cửa đúng là nhỏ thật, hôm nay đông , lúc đó đặt tấm mặt bàn tròn lên bàn vuông, mượn thêm vài cái ghế của hàng xóm tầng tầng là đủ thôi.
Dương Phượng Ngọc xong chuyện chính liền vội vã về nhà.
Phải nhanh ch.óng về nấu cơm.
Lát nữa Bát Tuyết chắc sẽ về .
Dương Linh Linh hôm nay ca ngày, hôm nay bạn trai cô ca phẫu thuật nên hẹn hò.
Vừa tan là cô về nhà luôn.
Gần đây cô vẫn đang ở nhờ nhà cô cả, ở nhà cô cả chắc chắn thoải mái bằng nhà , nhà thì nhỏ, cô còn chen chúc trong một phòng với bà nội Ngụy Kim Hoa.
bên nhà cô mãi chẳng thấy động tĩnh gì.
Dương Linh Linh hạ quyết tâm, nếu chị dâu cả qua đón thì cô tuyệt đối về.
Nếu lủi thủi về thì chuyện gì cũng sẽ chị dâu cả đè đầu cưỡi cổ.
Dương Linh Linh mới thèm.
Hơn sáu giờ một chút, Dương Linh Linh về đến khu nhà tập thể nhà máy xe, lúc lên lầu cô ngửi thấy mùi sườn om thơm phức, càng lên cao mùi thơm càng nồng.
Cô cả vốn chẳng nỡ bữa nào cũng ăn thịt, hôm qua mới ăn cá chiên xong mà.
Đợi khi Dương Linh Linh lên đến tầng sáu, phát hiện mùi sườn thơm lừng đúng là từ nhà cô cả bay .
Thật là quái lạ.
Cô cả từ khi nào trở nên hào phóng như chứ?
Dương Linh Linh ngạc nhiên đẩy cửa bước : "Cô cả, hôm nay là ngày lành gì ạ?"
Dương Phượng Ngọc đang ở trong bếp, khói dầu mỡ nồng nặc, tiếng ồn ào, bà thấy bên ngoài như đang chuyện, vội vàng mở cửa bếp : "Ai đến đấy?"
Là Bát Tuyết ?
Dương Phượng Ngọc thấy là Dương Linh Linh, trong lòng chút thất vọng: "Hôm nay cháu ca đêm ?"
"Hôm nay cháu ca ngày." Dương Linh Linh hỏi, "Cô cả, hôm nay là họ về ăn cơm là chị họ về nhà đẻ ạ?"
"Hôm nay Bát Tuyết về." Dương Phượng Ngọc mặt mày hớn hở, "Chắc một lát nữa là đến , trong phích nước cô đun nước nóng xong, ở trong tủ cạnh bàn . Cô đang bận tay ở đây, lát nữa Bát Tuyết về cháu giúp cô pha cho em nó chén nhé."
"Vâng ạ." Dương Linh Linh đáp ứng.
Dương Phượng Ngọc dặn dò xong bếp xào nấu tiếp.
Rất nhanh, trong bếp truyền mùi hành tây, còn mùi trứng gà nữa.
Hành tây xào trứng.
Chẳng bao lâu , Dương Linh Linh ngửi thấy mùi cá kho thơm phức.
Vừa thịt cá.
Thật phong phú quá mất.
Dương Linh Linh trong lòng suy nghĩ gì thì chắc chắn là thể nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-515.html.]
Mặc dù cô cả bình thường đối xử với đám con cháu như họ , nhưng so với con gái ruột thì vẫn sự chênh lệch.
Người ngoài chung quy vẫn là ngoài.
Một lát , Viên Thục Thư dắt con qua.
Mẹ đẻ của Dương Phượng Ngọc là Ngụy Kim Hoa đang xem tivi nhà dì Ma, lát nữa khai tiệc mới gọi bà xuống.
Một lát , Hứa Bát Tuyết về, cô xách túi lớn túi nhỏ đặc sản, thở hổn hển leo lên lầu.
Về đến nhà.
Vừa cửa, Hứa Bát Tuyết liền ngẩn một lúc, trong nhà khá đông.
Bà ngoại Ngụy Kim Hoa thì gì, chắc là về đây ở . Chị dâu cả Viên Thục Thư và đứa cháu nhỏ Hứa Phẩm, may mà Hứa Bát Tuyết mang quà về cho đứa trẻ.
Một con ếch bằng thiếc, phía dây cót, chỉ cần vặn vài vòng là con ếch nhỏ thể nhảy .
Hứa Bát Tuyết đặt đặc sản xuống, lấy con ếch thiếc đưa cho Phẩm Phẩm, đồng thời dạy bé cách chơi.
Thằng bé nhận quà vô cùng vui sướng.
"Phẩm Phẩm, cảm ơn cô út con." Viên Thục Thư bảo con.
"Cảm ơn cô út ạ." Hứa Phẩm ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên : "Cháu thích cô út nhất."
Hứa Bát Tuyết đưa tay lấy đặc sản, bóc hộp bánh của Đạo Hoa Thôn đưa cho Hứa Phẩm, Hứa Phẩm đầu .
Viên Thục Thư gật đầu, Hứa Phẩm bấy giờ mới nhận lấy, : "Cảm ơn cô út."
"Không gì ." Hứa Bát Tuyết xoa xoa đầu thằng bé.
Sau đó cô đưa hộp bánh bóc cho : "Mọi nếm thử xem, con dân bản địa bánh kẹo nhà vị ngon lắm."
Trong bếp, Dương Phượng Ngọc thấy tiếng động liền mở cửa thò đầu , thấy đúng là Hứa Bát Tuyết về, liền mừng rỡ: "Về đấy , nồi canh rong biển vặn tới tầm luôn."
Nói bà bước , trải tấm mặt bàn tròn lên, gọi Viên Thục Thư và Dương Linh Linh chuẩn bưng thức ăn .
"Con về là , còn mang theo lắm đồ thế ?" Dương Phượng Ngọc đống đặc sản chất đống cạnh bàn, xót tiền cho Hứa Bát Tuyết, "Con mua một túi ăn cho vị là , mua nhiều thế , đường sá chắc khó xách lắm nhỉ." Nhìn sơ qua thế cũng hơn sáu túi .
Thực sự là sáu phần.
giờ bóc một phần bánh kẹo , bánh kẹo còn năm phần, vịt sáu phần.
Ban đầu Hứa Bát Tuyết tính vịt và bánh kẹo gộp chung là một phần, nhưng giờ chắc thể tính như .
Hiện giờ Dương Linh Linh đang ở đây, nếu tính như thế thì đủ chia, đành tách để tặng quà.
Hứa Bát Tuyết : "Mẹ, đồ đạc ở đây cả , lúc đó chia cho các nhà giúp con nhé." Bài toán khó cứ giao cho cô .
Dương Phượng Ngọc mở miệng đồng ý ngay.
Sau đó bà cửa, gọi vọng lên lầu: "Ông Hứa ơi, cơm xong ."
Hứa Kiến Lai đang ở lầu bàn bạc công việc với Nguyễn Hữu Hoa.
Nghe thấy tiếng gọi của Dương Phượng Ngọc liền xuống, tay còn cầm theo hai chiếc ghế, đây là việc Dương Phượng Ngọc dặn dò đó.
Hứa Kiến Lai nhà thấy Hứa Bát Tuyết: "Về ." Ngàn lời vạn chữ cũng chỉ gói gọn trong một câu .
"Bố." Hứa Bát Tuyết nhận lấy hai chiếc ghế tay Hứa Kiến Lai: "Nhà dì Ma chuyện gì ạ?" Sao bố lên lầu thế .
"Chuyện của Nguyễn Lôi." Hứa Kiến Lai : "Chú Hoàng bên xuôi tai , là..." Nói đến giữa chừng thì khựng , vì ở đây Dương Linh Linh nên cũng tiện chuyện nhà họ Nguyễn lầu.
Nói cũng , Nguyễn Hữu Hoa đúng là chẳng dễ dàng gì, già trẻ, già thì nửa liệt, con nhỏ thì tù.