"Cháu tên Bành Lực, ba mươi tuổi, kết hôn nào ạ." Bành Lực trả lời.
Chưa kết hôn nào!
Cái !
Thế thì kế!
Ba mươi tuổi, lớn hơn Dương Mai hai tuổi, , quá!
Dương Khải Phàm lúc coi Bành Lực như con rể, kéo cùng uống rượu.
Dương Mai về phòng , thu dọn quần áo định mang , lúc sắp xếp quần áo cô phát hiện quần áo của Dương Linh Linh thiếu nhiều.
Em gái chuyển ngoài ở ?
"Dương Mai, bếp hâm nóng đĩa thịt kho tàu , đĩa ai động ." Dương Khải Phàm ở ngoài gọi vớt , "Trong nhà khách, con đừng ở lì trong bếp hâm rau, đừng để khách đợi lâu."
Cái con bé ngốc , tiếp khách thế .
Dư Tú Cầm đưa Dương Vịnh từ nhà họ Ngô về, bà bế đứa cháu nội trong tay, nếu hôm nay bế cháu theo thì thằng con trai của bà đúng là hận thể ở lì luôn bên nhà họ Ngô.
"Mẹ, Ngô Anh đúng mà, là tại Dương Mai về, nếu nó về thì chẳng chuyện ?" Đến lúc mà Dương Vịnh vẫn còn đỡ cho vợ là Ngô Anh.
Dư Tú Cầm một bụng lời nhưng đành nhịn xuống.
Bà và ông Dương còn trông chờ con trai dưỡng già, thể để mối quan hệ quá căng thẳng.
Một lúc , Dư Tú Cầm : "Linh Linh đang giận vợ con, đến giờ vẫn về."
"Không về thì thôi," Dương Vịnh cũng cáu, "Nó suốt ngày tính tình tiểu thư, đều là do chiều hư cả."
Dư Tú Cầm thực sự nhịn nổi nữa, mắng : "Con kết hôn, định đem cả hai đứa em gái gán nợ cho nhà họ Ngô luôn ? Cái nhà họ Ngô đó lành gì chứ? Con bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì ?"
"Mẹ, chuyện đó là do của Ngô Anh , cô gì cả, nghĩ cô xa thế." Dương Vịnh , "Cả cô nữa, cả đứa con gái ở đài truyền hình của cô nữa, lúc nào cũng trưng bộ mặt cao cao tại thượng, nếu Ngô Anh thật lòng với con thì cô chẳng thèm gả về đây chịu ấm ức ."
Đây là lời Ngô Anh với .
Dư Tú Cầm thấy lạ: "Con kết hôn thì lôi nhà cô con gì." Tuy bà cũng thấy Dương Phượng Ngọc và Hứa Bát Tuyết tình , nhưng Ngô Anh gả nhà họ Hứa.
"Sau cũng chứ." Dương Vịnh .
Dư Tú Cầm bảo: "Cái đó chắc , bên nhà bà nội con bố con ở đó thì chúng còn với nhà cô con. Đời của cô con như Hứa Bát Tuyết , nếu nó lấy chồng thì chắc với con ." Vốn dĩ là em họ .
Đây là vì Dương Phượng Ngọc, là cô ruột của Dương Vịnh nên mới thường xuyên hơn một chút.
Lần ở tiệc mừng Hứa Cửu Đồng đỗ đại học, Hứa Bát Tuyết coi trọng Ngô Anh . Sau , khó.
Dương Vịnh lời Dư Tú Cầm , sắc mặt lắm: "Cô em họ đó, từ khi đài truyền hình, cái giá ngày càng lớn."
Hình như sắp mưa .
Dư Tú Cầm bế cháu nổi nữa, bèn giao cháu cho Dương Vịnh, bảo cõng.
Hai càng càng nhanh, cuối cùng cũng về đến nhà.
Đẩy cửa .
Dư Tú Cầm thấy Dương Khải Phàm đang bên bàn uống say khướt, tức để cho hết: "Trong nhà bao nhiêu việc mà ông còn tâm trí đây uống rượu!"
Dương Khải Phàm say, thấy tiếng Dư Tú Cầm liền cố dậy, mặt cứ suốt: "Tú Cầm ơi, Dương Mai tìm đối tượng , vợ nào!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-495.html.]
Dư Tú Cầm sững , trong lòng đang mừng thầm thì thằng con trai Dương Vịnh dội ngay một gáo nước lạnh: "Có bình thường , bệnh tật gì , công ăn việc ?" Là tàn tật là hạng lông bông?
Dương Khải Phàm nổi giận, cầm ly rượu bàn ném qua: "Mày thể mong cho em gái mày hơn một chút ?"
Vì thằng con mà ông nợ nần bao nhiêu.
Dương Vịnh né , thấy bố thực sự nổi trận lôi đình nên dám nữa, trong lòng lẩm bẩm: Dương Mai , hai mươi tám tuổi, việc , đàn ông vợ nào tìm nó thì là vì cái gì chứ?
Như Ngô Anh nhà , xinh công việc, mà cũng chỉ gả cho hạng đàn ông qua một đời vợ như thôi.
Khu tập thể trường tiểu học.
Nhạc cuối tập hai vang lên.
Hà Ngọc lúc mới thoát khỏi nội dung phim, hỏng bét, chín giờ rưỡi .
Bên ngoài trời đổ mưa xối xả.
Nước mưa đập cửa sổ kêu lộp bộp.
Hà Ngọc vội vàng tắt ti vi, đóng cửa sổ để hé cho thoáng khí , khóa kỹ cửa nẻo mới lên lầu.
Lên đến tầng ba.
Đẩy cửa thấy bà cụ Hoàng xe lăn, tay cầm một chiếc cán bột, sắc mặt u ám: "Đi thế? gọi cô nửa ngày , cô điếc ?"
Hà Ngọc mắc , cúi đầu dám hé răng.
Bà cụ Hoàng hỏi nữa, Hà Ngọc vẫn lời nào.
"Bình thường cô tưới hoa mười phút là lên , hôm nay một mạch hai tiếng đồng hồ, cô thế? Có ngoài lăng nhăng ?"
Bà cụ Hoàng giận.
Đặc biệt là Hà Ngọc năng giải thích gì, bà càng giận hơn.
Tưởng là trúng tim đen .
"Nói !"
"Con cả, con chỉ ở lầu thôi." Hà Ngọc lời còn dứt, chiếc cán bột tay bà cụ rơi xuống chân cô.
Hết cái đến cái khác.
"Còn dám dối, cô mới đến mấy ngày mà học thói dối , học theo ai hả," Bà cụ Hoàng đ.á.n.h mắng, "Sao học điều gì chút ?"
"Cô bà ơi, con thực sự ở lầu mà, con chỉ xem ti vi một lát thôi."
Bà cụ Hoàng tin, xem ti vi gì mà xem tận hai tiếng đồng hồ?
Bà áp tai cửa sổ , lầu tiếng ti vi.
Đó là vì Hà Ngọc để âm thanh nhỏ.
Hà Ngọc một trận đòn, sáng hôm ngủ dậy, đùi và bắp chân đều sưng vù, cũng thấy đau, huống chi là cõng bà cụ Hoàng xuống lầu.
Cõng nổi.
Bà cụ Hoàng tưởng Hà Ngọc tìm lý do để trả đũa .
Hà Ngọc cho bà cụ Hoàng xem vết thương chân , bà cụ thấy xong trong lòng chút hối hận, nhưng miệng vẫn còn cứng: "Cô chân , đường mà tránh ." Cứ yên đó nhúc nhích, chẳng là đồ ngốc .