Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 444

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:50:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chị Vương, cảm ơn chị, cần ạ.” Nhạc Tư thể , chỉ là chậm một chút thôi.

 

Hai thong thả đường về nhà.

 

Trên cột điện phía , đang dán thứ gì đó. Chẳng mấy chốc, vây quanh .

 

“Có ai chữ , xem thử cái gì thế.” Người đầu tiên ghé sát là một ông chú hơn năm mươi tuổi, học.

 

Biết chữ chẳng bao nhiêu.

 

Người dán thông cáo : “Đây là lệnh treo thưởng, thấy ở giữa , tìm , tìm thấy thì gọi điện thoại theo , đưa đến sẽ thưởng hai trăm tệ. Nếu cung cấp manh mối, manh mối ích thì năm mươi tệ.”

 

Tìm một , cung cấp manh mối năm mươi tệ, bắt hai trăm tệ.

 

Nhạc Tư vốn chỉ ngang qua, hứng thú gì, nhưng cô thấy tiền thưởng ‘hai trăm tệ’.

 

Cô mặc kệ cơ thể đang suy nhược, lập tức chen cùng .

 

Người của tiệm quần áo 《Chí Giản》, ông chủ đang bỏ tiền tìm quản lý Kha!

 

Nhạc Tư kinh hãi.

 

Chuyện là thế nào?

 

Nhà Trương Nặc Thuần.

 

“Bà ngoại, ngày mai đài truyền hình chúng cháu vở diễn 《Bá Vương Biệt Cơ》, mời các vị đại sư trong giới kịch nghệ đến hát, sáng mai bà qua xem ạ?” Trương Nặc Thuần lấy vé khán giả đưa cho bà ngoại, “Có mười tấm vé, bà thể rủ mấy bạn già cùng .”

 

Bà ngoại cầm vé, đến khép miệng, “Vẫn là Nặc Thuần nhà thương bà nhất, cháu ngoan của bà.” Nói xong liền vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy Trương Nặc Thuần.

 

Bà ngoại bỗng nhiên nghĩ , ngày mai đài truyền hình thì mặc quần áo gì nhỉ?

 

mấy năm mua quần áo mới, trong tủ là đồ cũ.

 

“Bây giờ là mấy giờ ?” Bà ngoại trung tâm thương mại chọn đồ.

 

“Sáu giờ hơn ạ.”

 

Trung tâm thương mại đóng cửa.

 

Bà ngoại cất kỹ vé, dẫn Trương Nặc Thuần khỏi cửa. Trương Nặc Thuần xe, trực tiếp bảo tài xế lái xe của đưa hai bà cháu đến trung tâm thương mại.

 

Hứa Bát Tuyết bận rộn ở trung tâm thương mại Bách An đến tám giờ rưỡi, xong thì cùng các nhân viên tan , hơn chín giờ mới về đến nhà.

 

Đèn tầng một tắt .

 

Tầng hai cũng chỉ Hứa Bát Tuyết ở.

 

Hứa Bát Tuyết ngẩng đầu những hộ dân lầu, bà cụ Hoàng ở tầng ba lúc chắc ngủ , bên cửa sổ nhà thầy Cao tầng bốn hắt ánh đèn lờ mờ, chắc là bật đèn ngủ.

 

Hứa Bát Tuyết mở cánh cửa sắt lớn ở tầng một, về đến nhà.

 

Cả ngày hôm nay bận rộn như con , mặc dù , buổi tối khi tắm xong Hứa Bát Tuyết vẫn học tiếng Quảng Đông một tiếng, sách nửa tiếng nữa.

 

Về thực sự gần mười hai giờ, cô mệt quá nên ngủ .

 

Lúc tỉnh dậy buổi sáng, cuốn sách vẫn còn đặt bên gối.

 

Ngày hôm Hứa Bát Tuyết dậy từ sớm, hôm nay đến trung tâm thương mại Bách An ghi hình chương trình, qua đó sớm.

 

Hôm nay sớm hơn thường lệ một chút, lúc xuống lầu thì gặp Hà Hoa, cô mới đặt bà cụ Hoàng lên xe lăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-444.html.]

“Chị Hứa, sớm ạ.”

 

“Ừ, hai ngày nay bận quá.” Hứa Bát Tuyết liếc thời tiết, “Hôm nay nhiều mây quá, mưa .”

 

Bà cụ Hoàng : “Dự báo thời tiết hôm nay nhiều mây chuyển nắng, mưa .” Bà hỏi Hứa Bát Tuyết, “Quy mô chương trình xem mắt cuối tuần đài các cháu tổ chức nhỏ nha, thành mấy đôi thế?”

 

“Chương trình do cháu phụ trách, cháu cũng rõ lắm ạ.”

 

Cô thực sự .

 

Bà cụ Hoàng xe lăn gọi với theo , “Lần nếu tổ chức nữa, hãy để Hà Hoa cũng tham gia .” Bà dậy sớm, hôm nay khỏi cửa cũng sớm.

 

Hứa Bát Tuyết đầu : “Dạ .”

 

Còn khi nào mới tổ chức tiếp đây, “ trong đài cũng chắc khi nào tới, lẽ là năm ạ.”

 

Chuyện cho rõ ràng.

 

Bà cụ Hoàng cảm thấy thế thì lâu quá.

 

Mặt Hà Hoa đỏ lên, thấy bà cụ Hoàng đang liền khẽ cúi đầu.

 

Đài truyền hình.

 

Hứa Bát Tuyết khi đến đài truyền hình, tiên đến căng tin, lúc căng tin vẫn còn khá đông , tổ phim, tổ đạo cụ, tổ ánh sáng, tất cả đều ở đó.

 

Hứa Bát Tuyết thấy Lưu Tiếu.

 

Hôm nay bận rộn cả ngày, Hứa Bát Tuyết lấy hai cái bánh bao chay, một cái bánh bao nhân thịt, còn đóng gói thêm hai cái màn thầu nữa. Lại lấy thêm một cốc sữa đậu nành.

 

Buổi trưa nếu kịp ăn cơm thì cứ ăn tạm cái màn thầu là xong bữa.

 

Hứa Bát Tuyết lấy xong bữa sáng, đến chỗ Lưu Tiếu.

 

Lưu Tiếu đang ăn sủi cảo nhỏ, sủi cảo bé xíu nhưng đầy ú một bát lớn, trong nước dùng còn tôm nõn và hành lá, ngon mắt.

 

Hứa Bát Tuyết hỏi cô: “Cô việc ở đây quen ?”

 

Lưu Tiếu nở nụ : “Rất ạ, đồng nghiệp ở đây đều dễ chuyện.” Đồng nghiệp ở đây yêu cầu gì đều trực tiếp, nếu đúng thì bảo sửa luôn.

 

Lúc đầu cô thích nghi , đó khi việc cô phát hiện mô hình , hiệu suất cũng cao.

 

“Vậy thì , còn sợ cô thích nghi .” Hứa Bát Tuyết hỏi, “Người theo đuổi cô đây, vẫn còn đang theo đuổi cô chứ?”

 

“Không , ạ.” Lưu Tiếu ngạc nhiên, “Chủ nhiệm Hứa, chuyện chị ạ?” Cô bỗng nhiên nghĩ đến một , là bố cô, chắc chắn là bố cô !

 

Lông mày Lưu Tiếu lập tức nhíu .

 

Hứa Bát Tuyết : “ khác , tặng hoa cho cô.” Nếu còn liên lạc nữa thì . Cô chuyển chủ đề, “Hôm nay ở trung tâm thương mại Bách An ghi hình cả ngày, chuẩn tâm lý đấy.”

 

Nhắc đến công việc, biểu cảm của Lưu Tiếu lập tức trở nên nghiêm túc.

 

Nhân viên ánh sáng khi ghi hình chương trình là quan trọng, bởi vì cả ngày ánh sáng mặt trời chiếu trong nhà và độ sáng là giống , nhân viên ánh sáng bọn họ điều chỉnh liên tục.

 

Yêu cầu cao nhất đối với ánh sáng chính là ngoài trời.

 

Hôm nay ghi hình bên trong trung tâm thương mại, còn đỡ hơn ngoài trời.

 

Hứa Bát Tuyết khi Lưu Tiếu còn liên lạc với họ Bàng nữa, liền tập trung ăn sáng.

 

Bảy giờ rưỡi, Hứa Bát Tuyết cùng tất cả nhân viên công tác xuất phát.

 

 

Loading...