Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 440
Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:50:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đạo diễn Hứa, giáo dài nặng quá, để cố định .”
“Hạ xuống, đặt ngang mặt đất, khi nào cần dùng trong lúc ghi hình, nhân viên sẽ đưa lên .” Hứa Bát Tuyết chỉ mấy chiếc mặt nạ tuồng, “Nhiều quá, gỡ bớt mấy cái ở hai bên trái xuống .”
Người của tổ đạo cụ hỏi: “Vậy liệu đơn giản quá ạ?”
Hứa Bát Tuyết lùi xa một chút, ngắm sân khấu: “Đừng để quá nhiều thứ, lát nữa các vị đại sư sẽ hí phục, hí phục màu sắc rực rỡ, sân khấu nên thanh đạm một chút thì hơn.”
Đang chuyện.
Nhân viên của bộ phận giải trí tới: “Chủ nhiệm Hứa, họ Đường đó của đài tổng hợp tầng mười đưa xuống , đang đợi cô ở cửa tầng bốn đấy ạ.”
Người họ Đường, Hứa Bát Tuyết sực nhớ tới một , ông chủ Đường của "Chí Giản".
“Chủ nhiệm Hứa, bảo ông ạ?” Nhân viên bộ phận giải trí lẩm bẩm thêm một câu, “Ông vẻ vội lắm, mặt mày khổ sở căm hờn.”
Được , xem thử xem.
Hứa Bát Tuyết từ sảnh hai cửa tầng bốn, một cái, đúng là ông chủ Đường của "Chí Giản" thật. Có điều, ở cửa chỉ ông , thấy của đài tổng hợp .
“Phóng viên Hứa!” Ông chủ Đường thấy Hứa Bát Tuyết thì như thấy cứu tinh, “ chút việc cầu xin cô.”
“ dám nhận.” Hứa Bát Tuyết , “Ông qua đây là việc gì ạ?”
Ông chủ Đường trong lòng cay đắng: “Tiền và quần áo trong tiệm của đều Kha Tường cuỗm hết , đài truyền hình phía các cô thể phát tin tức một chút , ảnh của đây.”
Nói đoạn, ông lôi tấm ảnh , đó là ảnh tập thể nhân viên chụp hồi Tết.
Đứng cạnh ông chủ Đường chính là quản lý Kha, Kha Tường.
Hứa Bát Tuyết hỏi: “Ông đăng tin tìm ?”
“ đúng đúng!” Chính là cái đó, ông chủ Đường thấy Hứa Bát Tuyết đưa tay , vội vàng đưa tấm ảnh qua.
Hứa Bát Tuyết thấy Kha Tường trong ảnh.
Ông chủ Đường vội thêm: “ hỏi nhân viên trong tiệm , mấy tiền trong tiệm mất đó đều là Kha Tường cuối cùng rời . Chuyện là hiểu lầm Nhạc Tư .”
Ông thừa nhận sai lầm.
Ông : “Nếu cơ hội, mời Nhạc Tư việc.”
Hứa Bát Tuyết tấm ảnh, rơi trầm tư.
Nam Thành lớn lớn, nhỏ nhỏ, những thứ như quần áo, chỉ cần từ ga tàu hỏa bến xe khách thì khó tìm .
Giống như vị quản lý cuỗm tiền , tìm một vùng nông thôn hẻo lánh mà chui đó trốn vài tháng thì chịu c.h.ế.t, thể nào tìm .
Đài truyền hình phát tin tìm thì đặt những chương trình ăn khách, nếu , đặt khung giờ phát quảng cáo bình thường thì cũng chẳng mấy xem.
Hứa Bát Tuyết trả tấm ảnh cho ông chủ Đường: “Ảnh ông phim âm bản , hãy tiệm ảnh bảo ông chủ phóng to kích cỡ lên, đó cắt lấy gã họ Kha ở giữa .”
Nghĩ một chút cô : “Bên phía báo chí cũng thể bỏ chút tiền đăng quảng cáo, như ở ga tàu hỏa, bến xe khách, dọc theo các trạm xe buýt, đều dán cái loại tìm...”
Tin tìm thì hiệu quả lớn.
Hứa Bát Tuyết nảy ý : “Trên đó hãy ghi rõ tiền thưởng, ghi điện thoại bên ông , quần chúng chắc chắn sẽ báo cáo thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-440.html.]
Mắt ông chủ Đường sáng lên.
Hứa Bát Tuyết: “Ông chẳng mất một lô quần áo , ông cũng chụp ảnh quần áo , dán cùng với tờ thông báo thưởng, sẽ hiệu quả đấy.” Đại khái là bắt tay từ hai khía cạnh .
Ông chủ Đường gật đầu lia lịa.
Lúc Hứa Bát Tuyết với ánh mắt khác.
là cứu tinh mà!
Hứa Bát Tuyết trả ảnh cho ông chủ Đường: “Lên đài truyền hình ở đây hai cách, một là lên bản tin thời sự, cái thì nhiều xem . Còn một cách nữa là đặt quảng cáo và những chương trình tỉ lệ xem cao, cái thì tốn tiền, ông tự quyết định .” Làm thành tin tức cũng , đưa ông chủ Đường sang sảnh một bên , một cuộc phỏng vấn, tìm hiểu nguyên nhân diễn biến sự việc là thể phát sóng .
Hiệu quả của cách chắc chắn là kém hơn một chút.
Ông chủ Đường hỏi Hứa Bát Tuyết: “Lời khuyên của cô thì ?”
Hứa Bát Tuyết: “Nếu ông nhanh một chút thì nhất là quảng cáo, bản tin thời sự thông thường chỉ phát hai thôi, phát đầu và phát . Nếu là quảng cáo, ông thể thương lượng với bên quảng cáo, ví dụ phát hai ngày, ba ngày... một ngày phát bao nhiêu , như sẽ nhanh hơn.” Cũng bảo ông chủ Đường cứ đăng quảng cáo mãi.
Tính theo ngày thì chi phí thực cũng .
Tiền quảng cáo cụ thể thì Hứa Bát Tuyết thật sự .
Đài trưởng Chu vẫn luôn lo liệu bên bộ phận quảng cáo, sắp tuyển đủ , hiện tại bên quảng cáo một họ Long phụ trách đối ngoại, Hứa Bát Tuyết bận quá nên vẫn gặp vị đồng nghiệp bộ phận quảng cáo .
“Chi phí quảng cáo bên cô tính thế nào ạ?”
“Ông bàn với Quản lý Long của bộ phận quảng cáo, hoặc là bàn với đài trưởng của chúng .” Hứa Bát Tuyết với nhân viên bên cạnh: “Đài trưởng Chu chiều nay ở văn phòng ?”
“Có ạ.” Người , “Lúc qua, đài trưởng đang bàn công việc với khách đấy ạ.” Là của trung tâm thương mại.
Anh suy nghĩ kỹ : “Bảo là do cô giới thiệu tới.”
Hứa Bát Tuyết ngẩn .
Trung tâm thương mại?
Cô giới thiệu?
Trung tâm thương mại Bách An, ông chủ Trịnh ?
Đến đúng lúc , Hứa Bát Tuyết rảnh.
Chiều nay ghi hình chương trình, vốn dĩ đổi khách mời đột xuất, trò chơi trong chương trình còn suy nghĩ kỹ , Hứa Bát Tuyết thật sự thời gian qua đó xem.
Cô bảo nhân viên: “Anh đưa ông chủ Đường đến phòng đài trưởng .” Cô với ông chủ Đường: “ còn việc, ông cứ cùng vị đồng nghiệp qua đó nhé.”
Ông chủ Đường cầm tấm ảnh cùng nhân viên đến phòng đài trưởng.
Phòng đài trưởng.
Đài trưởng Chu tươi giới thiệu: “Đây là Tiểu Trì, quảng cáo của trung tâm thương mại các ông sẽ do sản xuất.” Lời là với ông chủ Trịnh của trung tâm thương mại Bách An.
Đài trưởng Chu xong bảo Tiểu Trì: “Cậu xem ông chủ Trịnh ở đây yêu cầu gì về quảng cáo, xong thì đưa ông chủ Trịnh xem qua .” Thấy mới phát đài truyền hình.
Tiểu Trì ở bộ phận kế hoạch, phụ trách sản xuất quảng cáo.
Bộ khung tổng thể của bộ phận quảng cáo dựng lên, mảng bán hàng đối ngoại là Long Dương phụ trách, mảng lên ý tưởng sản xuất quảng cáo là Trì Tuấn phụ trách. Cả hai đều là nhân tài.