Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 434
Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:50:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Uy nghĩ , đúng là như thật.
"Tiểu Nhan , lời của cô đúng là càng càng bùi tai đấy."
Nhà ga xe lửa.
Chủ nhiệm Lư đang dặn dò Tổ trưởng Khổng một điểm cần lưu ý.
Việc ăn với nhà máy đồ gỗ bên đàm phán xong, phía khu chung cư Nam Sơn vẫn đang thương lượng, ít tiến triển.
Giám đốc Dư định lập một văn phòng đại diện ở đây, Chủ nhiệm Lư tạm thời ở Nam Thành để xử lý việc , Tổ trưởng Khổng ngoài việc mang hợp đồng về còn thông báo cho bên nhà máy ngũ kim yêu cầu của bên A.
Hứa Hoa cũng cùng.
Anh nghĩ nghĩ , cuối cùng vẫn quyết định theo Hứa Bát Tuyết, xem đội trang trí nội thất của khu chung cư Nam Thành việc như thế nào, đợi thời cơ chín muồi sẽ lập một đội trang trí nội thất nhỏ.
Anh bàn bạc với Viên Thục Thư , vợ cũng ủng hộ .
Nhà máy ngũ kim ở phía Nam, Viên Thục Thư bóng ma tâm lý với bên đó nên qua đó, nếu Hứa Hoa qua đó thì sẽ là cảnh vợ chồng chia cách hai nơi.
Đây là một vấn đề hệ trọng.
Hiện tại kết quả thương lượng của vợ chồng Hứa Hoa chính là đội trang trí nội thất.
Hứa Bát Tuyết thỏa thuận xong với ông chủ Trịnh, thuê một ngày.
Ngày , thứ Tư, cả ngày.
Giá cao, coi như là giá hữu nghị.
Hứa Bát Tuyết mua một chiếc máy ảnh ở trung tâm thương mại Bách An, giảm giá 10%, rẻ hơn nhiều so với các trung tâm thương mại khác. Đó là loại máy ảnh du lịch phổ thông nhất, lúc mua còn tặng kèm hai cuộn phim.
Sau đó Hứa Bát Tuyết đến chợ giao dịch đồ cũ, mua một chiếc máy ghi âm còn mới đến tám phần, giá rẻ hơn một nửa so với máy mới.
Cái chợ đồ cũ đúng là cái gì cũng , Hứa Bát Tuyết còn thấy cả băng nhạc của Đặng Lệ Quân, đắt nên cô mua luôn, thấy các loại băng nhạc khác cũng mua thêm một ít.
Máy ghi âm cũng mua , chắc chắn mua thêm một ít băng từ nữa.
Vốn dĩ Hứa Bát Tuyết định đài truyền hình, nhưng nghĩ đến việc Bạch Dương Nhạc Tư từng đến tìm cô. Thế là Hứa Bát Tuyết quyết định xem Nhạc Tư .
Nhạc Tư nửa đêm tìm cô chắc chắn là chuyện.
Nhạc Tư từng với cô là chuyển đến đường Văn Hóa bên .
Xe buýt 12 thẳng đến đó.
Hứa Bát Tuyết liền tìm tới nơi.
Đã tìm thấy chỗ .
Cửa đang khóa.
Hứa Bát Tuyết gõ cửa, đợi một lát thấy ai mở cửa.
Lại gõ thêm mấy cái nữa.
Vẫn ai.
Hứa Bát Tuyết thấy nhà hàng xóm bên cạnh một phụ nữ đang xỏ kim khâu đế giày liền bước tới hỏi: "Chị ơi, hộ dân ở đây thường khi nào thì về ạ?"
Người chị đang xỏ kim đưa mắt lên : "Hộ nào?"
"Hộ ạ, tên là Nhạc Tư." Hứa Bát Tuyết chỉ cánh cửa lớn đó .
Người chị qua là nhà nào ngay, chị lắc đầu liên tục: "Cái cô bé đó , hôm qua dọn , con bé đó cũng thật đen đủi, hôm mất tiền nên báo cảnh sát, hôm qua mấy đồng chí cảnh sát qua đây tìm con bé..."
Chị chậc chậc : "Chủ nhà thấy con bé mang quá nhiều rắc rối nên cho ở nữa, tiền cũng trả cho ."
Người chị chỉ cái ổ khóa: "Khóa cũng luôn ."
Chủ nhà chịu cho Nhạc Tư thuê nữa.
Nhạc Tư mất tiền là mất tiền ? Trước đây ở đây ai mất tiền bao giờ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-434.html.]
Lại còn mất tận bảy trăm tệ, tiền đó còn thuê ở đây gì nữa?
Hơn nữa.
Cảnh sát đến tận hai , cái cô Nhạc Tư nếu phạm tội thì là gì?
Chủ nhà thà lấy tiền cũng cho Nhạc Tư thuê nữa.
"Chị ơi, chị cô ?"
" mà chứ, với con bé thiết gì ." Người chị xỏ kim xong, dùng mũi kim mài lên da đầu một cái đ.â.m kim đế giày.
Hứa Bát Tuyết hỏi thông tin gì hữu ích.
Nghe chị , chủ nhà cho Nhạc Tư ở thêm một đêm, sáng nay mới đuổi .
Hứa Bát Tuyết suy nghĩ một chút đến đồn cảnh sát gần đó.
Nhạc Tư mất tiền báo án .
Đến đồn cảnh sát, Hứa Bát Tuyết thẳng: "Chào , là phóng viên đài Kinh tế, một khán giả tên Nhạc Tư đến đài truyền hình chúng phản ánh rằng nhà cô mất tiền, tiền nhỏ, xin hỏi phía các tiến triển gì ạ?"
Cô lấy thẻ phóng viên .
Coi như là phỏng vấn tin tức .
Cái còn tiện hơn nhiều so với việc cô là bạn của Nhạc Tư.
Phố Hạ Giác.
Nhạc Tư xe ba gác, mang theo lỉnh kỉnh hành lý, cuối cùng chiếc xe ba gác dừng một căn nhà riêng ba tầng.
Tiền thuê nhà ở đây rẻ.
Bà chủ nhà họ Vương, con gái học đại học ở nơi khác nên trống một căn phòng.
Căn phòng bà chủ yêu cầu, giữ gìn vệ sinh, sạch sẽ gọn gàng, bằng thà cho thuê.
Bà chủ cách ăn mặc của Nhạc Tư, cảm thấy khá hài lòng.
Cô bé trông sạch sẽ thanh tú.
Nên đồng ý cho thuê một tháng, tiền phòng ở đây rẻ, đến mười tệ.
Hứa Bát Tuyết từ đồn cảnh sát liền thẳng đến trung tâm thương mại.
Phía đồn cảnh sát cô thực cũng hỏi ít thứ, nhưng đều là chuyện của vụ án, tác dụng gì.
Đến trung tâm thương mại.
Hứa Bát Tuyết đến cửa hàng của 《Chí Giản》, cô đến đúng lúc, ông chủ đang ở đó.
Hứa Bát Tuyết lấy thẻ phóng viên cho ông chủ xem một cái: "Chúng nhận phản ánh của quần chúng nhiệt tình, cửa hàng của ông sa thải nhân viên lý do, chuyện ?"
"Không thể nào." Ông chủ khẳng định chắc nịch.
Chương 148 148
"Có một nhân viên tên là Nhạc Tư, ông ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.
Ông chủ đương nhiên nhớ , một nhân viên tính tắt mắt, ông đưa nhân viên đến đồn cảnh sát là hết tình hết nghĩa .
Nếu ầm lên đến mức báo cảnh sát sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của cửa hàng.
"Nhân viên phẩm hạnh , sa thải cô là chuyện bình thường." Ông chủ sa sầm mặt .
Phẩm hạnh ?
Hứa Bát Tuyết hỏi: "Có thể cụ thể hơn ?"
Ông chủ : "Việc chắc là liên quan đến đài truyền hình các cô chứ, đây là chuyện riêng của cửa hàng quần áo chúng ."
Hứa Bát Tuyết: "Nhân viên đó tìm đến đài truyền hình chúng là để phối hợp giải quyết vấn đề, nếu giải quyết ," Cô dừng một lát, "Chắc là sẽ đến Cục lao động khiếu nại thôi."