Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 411

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:45:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không đến đây.

 

Sau khi rời khỏi phòng bán hàng, Hứa Bát Tuyết liền đến nhà máy xe, tranh thủ thời gian, chiều nay còn vội vàng về đài truyền hình nữa. Hôm nay là thứ sáu, tối nay kỳ thứ chín của 《Siêu cấp thứ sáu》 sẽ phát sóng .

 

Nói mới nhớ, bộ phim 《Môn Quy》 công chiếu ngày hôm qua, vẫn doanh thu phòng vé thế nào.

 

Rất nhanh đó, Hứa Bát Tuyết đến nhà máy xe.

 

Nơi quen thuộc lắm .

 

Văn phòng của Giám đốc Hoàng cô đến nhiều , chú Tiểu Lý theo Giám đốc Hoàng đều nhận .

 

“Văn phòng Giám đốc Hoàng đang khách, cô đợi một chút, với Giám đốc Hoàng một tiếng.”

 

“Cảm ơn chú Lý.”

 

Một lúc .

 

Chú Tiểu Lý , bảo Hứa Bát Tuyết trong.

 

Chẳng đang khách ?

 

Hứa Bát Tuyết còn đang thắc mắc, khi bước văn phòng của Giám đốc Hoàng, lúc mới phát hiện, vị khách trong văn phòng Giám đốc Hoàng chính là Đội trưởng Hồ mà cô đang gặp.

 

Đội trưởng Hồ đến , tay của dường như đỡ hơn nhiều, còn dùng băng gạc nữa.

 

Lần viên cảnh sát Phương Trí cùng với Đội trưởng Hồ cũng đến.

 

Hứa Bát Tuyết chào hỏi hai Đội trưởng Hồ.

 

Giám đốc Hoàng khá ngạc nhiên, Hứa Bát Tuyết quen Đội trưởng Hồ chứ?

 

Sau đó Hứa Bát Tuyết tự kéo một chiếc ghế xuống bên cạnh họ.

 

Đội trưởng Hồ với Giám đốc Hoàng: “Đồng chí Tiểu Hứa giác ngộ cao, luôn phối hợp với công việc của chúng . Những việc ông sắp tới cũng tương tự như việc của đồng chí Tiểu Hứa, sẽ ảnh hưởng đến công việc chuyên môn .”

 

Giám đốc Hoàng thực chất là cuốn vụ án mà Đội trưởng Hồ đang thụ lý.

 

Ông vất vả lắm mới lên vị trí giám đốc, chỉ cùng nhân viên nhà máy xe đưa nhà máy ngày càng lên, nhân tiện dẫn dắt kiếm thêm chút tiền, để cuộc sống khấm khá hơn một chút.

 

Hứa Bát Tuyết khuyên nhủ.

 

Cô là vì Ngô Trạm mà cuốn , quanh co lòng vòng mới lôi sâu hơn.

 

Thực so với công việc vùng của Ngô Trạm thì bên cô tính vẫn còn nhẹ nhàng, chỉ là cầu nối dẫn dắt. Bất kể thành bại thì công lao chắc chắn vẫn một phần của cô.

 

Sau việc với bên phía cảnh sát sẽ bớt nhiều phiền phức.

 

“Bát Tuyết , cháu lôi vụ án ?” Giám đốc Hoàng hỏi Hứa Bát Tuyết ngay mặt Đội trưởng Hồ.

 

“Một phóng viên của đài truyền hình chúng cháu đang điều tra vụ án .” Hứa Bát Tuyết suy nghĩ một chút, “Chú Hoàng, vụ án khá lớn, vùng ven biển đó mới là mục tiêu trọng điểm mà nhóm Đội trưởng Hồ chú ý. Chú cứ yên tâm, việc mua bán xe đạp địa hình sẽ liên lụy đến nhà máy xe , hơn nữa Đội trưởng Hồ và cục công an thì chú còn sợ gì chứ?”

 

Đơn vị thực thi pháp luật thể để nhân dân chịu thiệt thòi .

 

Giám đốc Hoàng một chút ý tứ trong đó.

 

Ông nhanh ch.óng đưa quyết định, “Đội trưởng Hồ, hợp tác vui vẻ.” Nếu Hứa Bát Tuyết như , của đài truyền hình, chắc chắn nhiều hơn ông.

 

Cứ theo chuyên nghiệp thôi.

 

Có sự tham gia của Giám đốc Hoàng, công việc tiếp theo của Hứa Bát Tuyết sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-411.html.]

Việc bàn giao xe đạp địa hình với Triệu bên sẽ cần cô điều phối nữa, cô chỉ cần liên lạc với Triệu, vị trí và địa chỉ giao dịch, thậm chí cần đích tới đó.

 

Việc thực sự giúp Hứa Bát Tuyết bớt một đống việc lớn.

 

Trò chuyện xong là mười một giờ.

 

Buổi trưa, Giám đốc Hoàng còn mời hai Đội trưởng Hồ cùng Hứa Bát Tuyết ăn một bữa cơm, Đội trưởng Hồ và cảnh sát Phương trò chuyện xong là ngay, Hứa Bát Tuyết buổi chiều còn nên cũng .

 

Khi Giám đốc Hoàng tiễn Hứa Bát Tuyết rời , ông hỏi cô: “Hoạt động xem mắt của đài các cháu bao giờ bắt đầu ? Bên xưởng sản xuất nhiều đồng chí trẻ tuổi đều xin nghỉ phép.”

 

“Chú Hoàng, hoạt động diễn cuối tuần ạ.” Hứa Bát Tuyết , “Có hai ngày.”

 

Giám đốc Hoàng gật đầu, lúc đó sẽ điều chỉnh ca kíp, xem ai thứ bảy, ai chủ nhật.

 

Nếu hết thì công việc ở xưởng sẽ trì trệ mất.

 

Buổi trưa.

 

Hứa Bát Tuyết đài truyền hình, lúc về vặn là mười hai giờ rưỡi, về nên cô ăn luôn một bữa ở nhà ăn. Buổi chiều văn phòng, cô gọi một cuộc điện thoại cho bên Triệu, ai máy.

 

Đợi đến chiều, bên đó vẫn ở trạng thái .

 

Việc thẩm định kỳ thứ chín của 《Siêu cấp thứ sáu》 thông qua buổi sáng .

 

Chỉ chờ đến tối phát sóng thôi.

 

Buổi chiều đài truyền hình mấy , Nhan Đóa dẫn hầu hết nhân viên đến nhà thi đấu để bài trí địa điểm , ngày mai hoạt động xem mắt sẽ bắt đầu.

 

Ngoài việc bài trí địa điểm còn việc đặt vị trí máy .

 

Từ Phong cũng ngoài , lấy bảng tên của tất cả những đăng ký xem mắt, cái tìm tiệm in quảng cáo , hơn một nghìn thì hơn một nghìn bản.

 

Hơn nữa bảng tên theo kiểu trâm cài cài n.g.ự.c, chữ cũng quá nhỏ.

 

Ba bên đài tỉnh và năm mới đến đều đến địa điểm ở nhà thi đấu .

 

Ngay cả Lam Sở Thanh và Tống Sư Viễn bên bộ phận tin tức cũng Từ Phong kéo giúp một tay.

 

Hứa Bát Tuyết vì buổi sáng xin nghỉ nửa ngày mặt nên Nhan Đóa và Từ Phong tìm thấy cô, đành bỏ cuộc.

 

Hứa Bát Tuyết văn phòng một chuyến.

 

Lại thử gọi điện thoại mà Triệu để , nếu vẫn gọi thì cô sẽ xuất phát nhà thi đấu.

 

Không ngờ thử cuối cùng thực sự kết nối.

 

“Alo, Triệu ạ?”

 

“Là .” Là Ngô Trạm, giọng chút vội vã, “Anh Triệu mất tích .” Đến bước cuối cùng biến mất.

 

Anh mệt mỏi lắm .

 

Mấy cũng đều như .

 

“Mất tích ở ? Liệu là chim mồi, cố ý ?” Hứa Bát Tuyết bắt đầu suy nghĩ, “Anh cứ bình tĩnh , nhớ xem nơi cuối cùng Triệu đến là , đó tìm kiếm ở khu vực lân cận.”

 

Ngô Trạm : “ .” Anh sợ Triệu bỏ trốn, gạt họ để trốn mất, như manh mối thực sự sẽ đứt.

 

Hứa Bát Tuyết: “Anh cứ ghi thời gian và địa chỉ giao dịch , nếu Triệu thì với . Nếu kịp thì coi như là lỡ hẹn. Việc vùng cũng đừng nữa, cần thiết tiêu tốn thời gian thêm nữa.”

 

Ngô Trạm cần suy nghĩ .

 

Hứa Bát Tuyết báo thời gian và địa chỉ giao dịch, ngày 19, thứ ba tuần , bảy giờ tối.

 

Loading...