May mà gã đầu óc.
Bây giờ Nhạc Tư , cần lo lắng tranh giành vị trí của nữa.
Cũng uổng công gã tốn bao nhiêu nước miếng để bôi đen Nhạc Tư mặt ông chủ.
Mấy chuyện như muộn về sớm chỉ là chuyện nhỏ, ví dụ như trộm tiền, trộm quần áo trong cửa hàng, ông chủ ghét nhất loại nhân viên như .
Nhạc Tư bước khỏi trung tâm thương mại, bước vô định.
Cô khó chịu.
Đang , thành tích mới khởi sắc thì sa thải một cách kỳ lạ.
Đến khi hồn, cô ở khu tập thể trường tiểu học .
Chính là nhà của Hứa Bát Tuyết.
Nơi cô từng ở đây.
Nhạc Tư gốc cây, một lúc từ xa.
Nhà Hứa Bát Tuyết đèn sáng, chắc là vẫn đang tăng ca ở đài truyền hình.
Nhạc Tư thở dài, đang định về nhà.
Bên cạnh vang lên giọng của Hứa Bát Tuyết: “Nhạc Tư?”
Nhạc Tư , đúng là Hứa Bát Tuyết, “Cậu tăng ca ?”
Hứa Bát Tuyết : “Hôm nay tăng ca, ăn cơm với bạn, mới ăn xong về. Chỗ gốc cây nhiều muỗi lắm, lên chơi nhé?”
“Được.” Nhạc Tư cũng đang tìm để chuyện.
Về đến nhà.
Mở đèn lên, lúc Hứa Bát Tuyết mới thấy sắc mặt Nhạc Tư lắm, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Hứa Bát Tuyết sang nhà thầy Bạch bên cạnh, lấy hai chai nước ngọt ướp lạnh mang qua.
Tiền điện nhà thầy Bạch hiện tại là do cô trả.
Bình thường cô sẽ dùng tủ lạnh để để ít đồ uống, đồ ăn các loại.
Hứa Bát Tuyết đặt chai nước ngọt mặt Nhạc Tư, hỏi: “Ăn tối ?”
“Ăn .” Nhạc Tư cầm chai nước ngọt lạnh, dốc miệng.
Một ngụm đồ lạnh xuống bụng, thật dễ chịu.
Ngọn lửa tà trong lòng dường như cũng đè xuống.
“Có xảy chuyện gì ?” Hứa Bát Tuyết cũng tìm hạt dưa ăn hết lúc trong nhà, đổ bàn.
Trong nhà dường như còn gì ăn nữa .
Mấy ngày nay Hứa Bát Tuyết về muộn nên thời gian mua đồ ăn.
Nhạc Tư uống một hết nửa chai nước ngọt, ợ một cái rõ to.
Nghe Hứa Bát Tuyết hỏi, lúc mới : “ sa thải .” Ôi.
Nếu cô bán , thành tích đạt yêu cầu sa thải thì cô chấp nhận, nhưng bây giờ là đạt yêu cầu mà, còn bán thêm bao nhiêu nữa chứ.
Sao cũng sa thải chứ.
“Cậu kể chi tiết xem nào.” Hứa Bát Tuyết .
Nhạc Tư kể chuyện từ hôm đến hôm nay một lượt, ban đầu là quản lý bảo cô , hôm nay là ông chủ đích mở miệng bảo cô . Trước đó đưa ba trăm, hôm nay đưa năm trăm.
Tổng cộng tám trăm.
Tiền lương một tháng của cô.
Sa thải chắc chắn nguyên nhân.
Hứa Bát Tuyết hỏi cô: “Nếu tìm nguyên nhân, cửa hàng bảo , còn ?”
Còn ?
Nhạc Tư tự hỏi .
“Chỉ là thấy khá thất vọng về cửa hàng thôi.” Nhạc Tư uống thêm một ngụm nước ngọt, “ sợ cho dù chuyện rõ , , xảy chuyện như nữa…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-410.html.]
Hứa Bát Tuyết: “Cậu thế , trong cửa hàng chắc hẳn đồng nghiệp quan hệ với , mời một bữa cơm, hoặc tặng chút đồ, nhờ cô âm thầm giúp ngóng xem rời khỏi cửa hàng là do yếu tố con , chỉ đơn giản là ông chủ thích.”
Nếu ông chủ đơn thuần trông mắt thì cách nào.
Nếu nguyên nhân khác thì giải quyết gốc rễ là xong.
Được Hứa Bát Tuyết như , Nhạc Tư dần dần hướng .
Hứa Bát Tuyết hỏi cô: “Cậu thích công việc ? Muốn nghề mãi ?”
Nhạc Tư đờ .
Cô thực sự từng nghĩ đến vấn đề .
Hứa Bát Tuyết : “Ông chủ của Nhà máy May mặc Thải Y quen, nếu mà vẫn nghề , thể giúp giới thiệu một chút.”
Thành thì xem bản Nhạc Tư.
Nói mới nhớ.
Không 《Trình diễn thời trang》 của Nhà máy May mặc Thải Y đến .
《Trình diễn thời trang》 giống với 《Siêu cấp thứ sáu》, khi bàn bạc 《Trình diễn thời trang》 điều chỉnh phương án, bây giờ chương trình một mạch xong luôn, tầm mười đến mười hai kỳ.
Sau khi xong mới phát sóng dần dần.
Vẫn là phát sóng hàng tuần.
Vì , Vũ Huyên đang ghi hình chương trình bên đó nên vẫn về.
Bên đó là phim theo kiểu khép kín.
Nhạc Tư trò chuyện với Hứa Bát Tuyết một lúc, trong lòng thấy thoải mái hơn nhiều.
Hứa Bát Tuyết : “Nếu ở ngoài thoải mái thì thể dọn về đây.”
“Được.” Nhạc Tư gật đầu.
Lời của Hứa Bát Tuyết cô để bụng lắm, trong tay cô vẫn còn tám trăm tệ mà.
Vẫn còn tính là dư dả.
Chỗ Nhạc Tư cách khu tập thể trường tiểu học một quãng đường, thôi.
Hứa Bát Tuyết tiễn cô.
Ngày hôm .
Hứa Bát Tuyết vốn dĩ sáng nay xin nghỉ nửa ngày, lúc ngủ dậy nhớ hôm nay phát lương, thế là lập tức đến đài truyền hình ngay.
Cũng vì sớm quá nên cô nhà ăn ăn một bữa sáng.
Tám giờ rưỡi.
Kế toán Tất đến việc .
Hứa Bát Tuyết nhận hai nghìn tệ tiền thưởng cộng với tiền lương, hí hửng rời .
Sau khi rời khỏi đài truyền hình, cô đến ngân hàng gửi tiền.
Sau đó Hứa Bát Tuyết về nhà, cất kỹ sổ tiết kiệm đến Cục quản lý nhà đất.
Muốn hỏi xem thể sổ đỏ .
“Không , căn nhà của cô đến năm 98 mới bàn giao nhà, hiện giờ vẫn .”
Hứa Bát Tuyết cầm hợp đồng mua nhà đến phòng bán hàng tìm Quản lý Hà.
Lúc căn nhà thứ nhất khá thuận lợi.
Cô hỏi Quản lý Hà.
Quản lý Hà : “Năm nay chẳng chúng bàn giao nhà .” Chủ đầu tư sớm lo liệu xong xuôi , nếu sổ đỏ thì mua nhà họ là quân l.ừ.a đ.ả.o mất.
Làm mới chứ.
Hứa Bát Tuyết thầm nghĩ: Hợp đồng mua nhà bảo quản cho , chỉ thể đợi đến năm 98 khi bàn giao nhà giai đoạn ba mới sổ đỏ thôi.
Chương 140 140
Quản lý Hà cả vẫn đang cùng của nhà máy ngũ kim chạy nghiệp vụ.