Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 364

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:30:34
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Bác Hướng, đoàn phim lẽ sẽ thường xuyên tăng ca như hôm nay, phiền bác nhiều ." Hứa Bát Tuyết cầm chai nước ngọt cụng ly với bác Hướng và trong tổ đạo cụ.

 

Khu tập thể gia đình.

 

Nhà 6, tầng ba, nhà bà cụ Hoàng.

 

Nhạc Tư giúp bà cụ Hoàng mua bánh ngọt mà bà ăn, bà cụ Hoàng tiền lẻ, hỏi giá tiền thì phát hiện Nhạc Tư mua đắt hơn bà mua năm hào.

 

Cùng một lượng bánh.

 

"Ngày mai cô với ông chủ, giá hôm nay ông lấy đắt , bảo ông trả năm hào đó."

 

"Bà nội Hoàng, cháu mặc cả nhưng ông chủ chịu." Nhạc Tư đau đầu, "Ông chủ giá đó là giá đúng ."

 

"Không thể nào, ngày mai cô đẩy qua đó, chuyện với ông chủ!" Bà cụ Hoàng hài lòng, ông chủ tiệm bánh đó nỡ lòng nào ăn chặn tiền của một bệnh như bà chứ!

 

Nếu trả, bà nhất định sẽ cửa tiệm rêu rao cho cái ông chủ đen tối ăn chặn tiền của bà.

 

"Bà nội Hoàng, ngày mai cháu ." Nhạc Tư suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn , "Lát nữa cháu sẽ dọn dẹp đồ đạc chuyển ."

 

đến bên điện thoại, định gọi điện cho con trai bà cụ Hoàng.

 

Cô thực sự thể sống chung với bà nội Hoàng nữa.

 

Thói quen sinh hoạt và cách nhận sự việc của hai khác .

 

Giống như , chuyện năm hào đó, lúc mua cô thực sự mặc cả , ông chủ chịu giảm giá, còn đây những bà già lý lẽ, vứt tiền xuống là , nào cũng đưa thiếu tiền.

 

"Tiểu Nhạc , đòi năm hào đó nữa là chứ gì." Thái độ bà cụ Hoàng dịu xuống, " là một bà già cô độc, hòa hợp với con dâu, nếu con trai đón qua đó, chẳng là qua đó để chịu sắc mặt của con dâu ..."

 

Nói đến cùng, bà kể về việc một bà già như bà đây sống một đáng thương thế nào, giờ còn đang ốm đau.

 

Lại nhỡ Nhạc Tư , bà c.h.ế.t trong nhà cũng chẳng ai .

 

Nhạc Tư mà thấy xót xa.

 

Nếu cứ thế mà thì vẻ như cô tình nghĩa .

 

Hứa Bát Tuyết ăn đồ nướng xong về đến nhà hơn chín giờ tối.

 

Ở khu tập thể nhà 6 , chỉ đèn nhà bà cụ Hoàng ở tầng ba là còn sáng.

 

Hứa Bát Tuyết phát hiện gì đó đúng, Nhạc Tư sáng nay còn dọn xuống tiếp tục ở mà?

 

Sao tầng hai sáng đèn.

 

Lại đổi ý ?

 

Hứa Bát Tuyết lấy chìa khóa mở cửa an ninh, lên lầu.

 

Về đến nhà, đồ đạc của Nhạc Tư ở phòng ngủ phụ quả thực dọn thêm một ít nhưng thấy .

 

Ước chừng vẫn đang ở tầng ba.

 

Hứa Bát Tuyết nghĩ đèn lầu vẫn sáng, chắc bà nội Hoàng ngủ nên cô lên.

 

Gõ cửa.

 

Nhạc Tư mở cửa, thấy Hứa Bát Tuyết cô bất ngờ: "Sao lên đây?"

 

Hứa Bát Tuyết thường ngày bận rộn, quan hệ với bà cụ Hoàng cũng bình thường nên thực ít khi qua đây.

 

"Tớ đến thăm bà nội Hoàng, tiện thể xem thế nào," Hứa Bát Tuyết bước phòng, bà nội Hoàng đang ghế sofa ăn bánh ngọt, vụn bánh rơi đầy ghế, lát nữa dọn dẹp nếu sẽ thu hút kiến và côn trùng.

 

"Tiểu Hứa ," Bà cụ Hoàng thấy Hứa Bát Tuyết thì khá vui mừng, "Muộn thế mới tan ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-364.html.]

 

Lại vẫy tay gọi Hứa Bát Tuyết, "Lại đây , chỗ bà đồ ngon ." Bà chỉ miếng bánh tay, là bánh hoa quế, mùi thơm.

 

Cái tiệm bánh đó ông chủ dùng nguyên liệu thật.

 

"Cháu ăn với đồng nghiệp , thấy đèn nhà bà còn sáng nên qua thăm bà một chút." Hứa Bát Tuyết xong liền về phía Nhạc Tư, "Chẳng cửa hàng trưởng của định điều sang cửa hàng khác ? Cậu tìm nhà ?"

 

Nhạc Tư sững .

 

Miếng bánh tay bà cụ Hoàng tuột mất, rơi xuống đất.

 

Chương 123 123

 

Nhạc Tư đầu óc ngu ngốc, nhanh ch.óng phản ứng : "Tớ vốn định đợi cửa hàng trưởng thông báo chính thức mới tìm nhà dọn ." Cô về phía bà nội Hoàng.

 

Điều .

 

Cái cớ quá .

 

Hứa Bát Tuyết thấy Nhạc Tư bắt lời thì yên tâm hẳn.

 

Bà cụ Hoàng đó thẫn thờ, lúc còn tâm trí mà tiếp đãi Hứa Bát Tuyết nữa, trong đầu chỉ năm chữ: Nhạc Tư sắp .

 

Sắp chuyển nơi việc .

 

Hứa Bát Tuyết thực cảm thấy với tình trạng hiện tại của bà cụ Hoàng và Nhạc Tư, sớm muộn gì cũng ngày trở mặt thành thù, chẳng thà đó hãy giải quyết dứt điểm sự việc.

 

Thế là Hứa Bát Tuyết xuống bên cạnh bà cụ Hoàng, ôn tồn : "Bà nội Hoàng, bà xem chân bà thương, thường ngày ngoài , Nhạc Tư , cũng thể ở nhà suốt . Bà là bệnh, vẫn cần chuyên môn chăm sóc, bà đến nhà con trai thì chắc chắn là lý do của bà."

 

Cô tiếp tục , "Bà thử nghĩ xem, bên nhà bà họ hàng nào bận việc , nếu họ sẵn lòng qua đây chăm sóc bà, bà bàn bạc với con trai bà xem, trả cho ít tiền lương. Như chăm sóc chuyên biệt, cái lưng của bà cũng sẽ mau khỏe hơn."

 

Bà cụ Hoàng chút xao lòng.

 

Nhạc Tư thường ngày nhà, thực bà cũng thấy bất tiện, nếu chăm sóc chuyên môn thì chắc chắn là hơn.

 

Hứa Bát Tuyết : "Bà bàn bạc với con trai bà xem ."

 

Bà cụ Hoàng hỏi: "Mấy giờ ?"

 

"Hơn chín giờ ạ."

 

Bà cụ Hoàng quyết định ngày mai mới liên lạc với con trai, giờ muộn quá , bà sợ con trai ngủ.

 

Nhạc Tư tiễn Hứa Bát Tuyết ngoài.

 

Cô tiễn đến đầu cầu thang: "Bát Tuyết, cảm ơn ."

 

Hứa Bát Tuyết : "Hãy chuyện hẳn hoi với nhà bà nội Hoàng."

 

Trên đời bữa trưa nào miễn phí cả, đừng ở miễn phí, nhưng cái giá trả để chăm sóc một bệnh còn vượt xa mấy chục đồng tiền thuê nhà.

 

Nhạc Tư hối hận từ lâu .

 

Lúc đầu cô nghĩ là thể thuê căn nhà lầu, tình hình hiện tại khác với dự tính ban đầu của cô.

 

"Tớ ."

 

Hứa Bát Tuyết vỗ vai cô xuống lầu.

 

Nhạc Tư nhà bà cụ Hoàng.

 

Bà cụ Hoàng vẫy tay bảo cô gần, Nhạc Tư tới.

 

"Mấy ngày nay vất vả cho cô ." Bà cụ Hoàng nắm tay Nhạc Tư, "Cô là một đứa trẻ ngoan..."

 

 

Loading...