Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 357

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:29:14
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

chồng mà khó thế .

 

Lữ Triết chút sợ cha vợ.

 

Anh nhỏ giọng : "Con thuê một căn nhà ở gần đây, con cái học ở đây cũng thuận tiện." Nói xong liền về phía Hứa Thất Bình, "Em thấy ?"

 

Hứa Thất Bình hỏi : "Tiền ?"

 

"Nếu chúng thuê nhà ở bên ngoài thì cần đưa thêm tiền cho nữa." Không ở nhà nữa, tiền ăn và tiền trọ đều chi.

 

Vừa vặn tiết kiệm một khoản.

 

Hứa Thất Bình về phía Hứa Kiến Lai: "Bố, bố quanh đây nhà nào cho thuê ạ?"

 

"Đợi lát nữa con về, để bà ngóng xem ." Hứa Kiến Lai , ông hài lòng với việc Lữ Triết đề nghị dọn ngoài ở.

 

Xưởng xe, phòng tài vụ.

 

Hứa Bát Tuyết đạp xe đạp địa hình tới, tìm Dương Phượng Ngọc.

 

"Mẹ, chiếc xe đạp của con ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

Chiếc màu trắng, do bố cô lắp ráp cho cô.

 

"Chị hai con đang dùng." Dương Phượng Ngọc ngạc nhiên vì lúc Hứa Bát Tuyết tới, "Hôm nay con ?"

 

"Hôm nay con nghỉ một ngày." Hứa Bát Tuyết quanh một lượt, đều đó, cô với Dương Phượng Ngọc, "Mẹ, con chuyện hỏi ."

 

Dương Phượng Ngọc thấy Hứa Bát Tuyết ngay thì chuyện riêng tư.

 

Thế là bà dẫn Hứa Bát Tuyết đến một phòng nghỉ , lúc mới hỏi: "Chuyện gì ?"

 

"Mẹ, Quản lý Hà đổi nhà? Đổi sang giai đoạn một ạ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

"Chẳng chị con về , nhà cửa chật chội, vốn dĩ đủ chỗ ở," Dương Phượng Ngọc cũng đang phiền lòng vì chuyện , "Quản lý Hà bên đó đổi , nghĩ thầm nhỡ trai con cả nhà ba Tết về thì nhà chẳng ngay cả chỗ cũng ?"

 

Mặc dù con gái gả như bát nước đổ , nhưng tận mắt thấy Hứa Thất Bình ở nhà, sắc mặt lên thấy rõ.

 

Dương Phượng Ngọc để con gái thứ hai ở thêm một thời gian, tránh việc về nhà chồng chịu khổ.

 

Cái sự ghê gớm của Thất Bình là giả thôi, kết hôn một , chẳng hưởng tí lộc nào, nếm mùi cay đắng.

 

"Mẹ, con , quan hệ giữa chị hai và rể thế nào ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

"Tốt , hiểu lầm rõ, đều là do bà chồng của chị con ở giữa đ.â.m thọc, tình cảm vợ chồng càng lúc càng tệ." Nhắc đến chuyện , Dương Phượng Ngọc cũng đầy bụng tức giận, chồng nào cứ thêu dệt chuyện mặt con trai để phá hoại tình cảm vợ chồng chứ.

 

Vậy là hòa .

 

Hứa Bát Tuyết thở dài.

 

Một lúc , cô mới hỏi: "Lương rể một tháng bao nhiêu ạ?" Hứa Bát Tuyết , "Khu Nam Sơn giai đoạn một chẳng còn những căn diện tích nhỏ , tuy hướng nhưng rẻ. Mẹ thấy bảo chị và rể mua một căn để ở tạm thì thế nào?"

 

tiếp, "Đợi lương của hai họ cao lên thì đổi nhà ."

 

"Lương rể con một nửa đều đưa cho đẻ ..."

 

Dương Phượng Ngọc phàn nàn, "Thật nghĩ cái gì nữa."

 

Hứa Bát Tuyết : "Mẹ, chị hai ? Nếu chị hai lương thì để chị tự mua."

 

"Nó đang ở nhà đấy, con với nó." Dương Phượng Ngọc còn việc.

 

"Mẹ, căn hộ giai đoạn hai của đổi nữa ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

"Thôi đổi nữa, hai con đón bà ngoại về , nhà chen chúc một chút vẫn ở ." Dương Phượng Ngọc .

 

Hứa Bát Tuyết: "Anh cả và chị dâu cả mấy ngày nữa lẽ sẽ về một chuyến."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-357.html.]

Dương Phượng Ngọc sững .

 

Thế thì hỏng , nhà đủ chỗ ở.

 

"Bố con hôm nay về , con về bàn bạc với ông xem . Nghĩ cách ." Dương Phượng Ngọc hỏi Hứa Bát Tuyết, "Anh cả con về mấy ngày?"

 

Đây cũng đến Tết Trung thu Quốc khánh mùng 1 tháng 10 mà, lấy phép chứ.

 

Dương Phượng Ngọc lo lắng thắt lòng, "Anh cả con định về nghỉ việc luôn ?"

 

Lương ở miền Nam dù cũng mấy trăm đồng cơ mà.

 

"Đợi cả về cứ hỏi ." Hứa Bát Tuyết lỡ việc của Dương Phượng Ngọc nữa, rời khỏi phòng tài vụ, về hướng khu tập thể xưởng xe.

 

Vừa nãy cô , định dùng căn giai đoạn hai để đổi lấy giai đoạn một nữa.

 

Hứa Bát Tuyết về đến nhà, phát hiện rể cũng ở đó, hỏi mới họ bàn bạc xong xuôi.

 

Chị hai và rể sẽ thuê một căn nhà gần đây, đứa trẻ sẽ học ở nhà trẻ của xưởng xe bên , tìm nhà thuê xong là Hứa Thất Bình sẽ dọn khỏi nhà.

 

Trước đây chỉ cô và con thì thể ở nhà đẻ, giờ Lữ Triết cũng đến , nhà đẻ chứa nổi.

 

Phải dọn ngoài ở thôi.

 

Không còn chồng quấy nhiễu, ngày tháng chắc chắn sẽ càng ngày càng lên.

 

Trong lòng Hứa Thất Bình chút mong mỏi sớm tìm nhà.

 

"Chị hai, rể, hai mua nhà ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

Căn nhà một chút thì tiền thuê nhà và tiền trả góp cũng gần tương đương .

 

Lữ Triết chùn bước, lắc đầu quầy quậy: "Anh (Dương Phượng Ngọc) , tiền trả góp một tháng gần một trăm đồng cơ, bên nhà văn hóa của tụi lương thấp, gánh nổi."

 

Phải gánh ba mươi năm, mà gánh nổi.

 

"Chị, chị thấy ?" Hứa Bát Tuyết về phía Hứa Thất Bình.

 

"Để một thời gian nữa hãy tính." Hứa Thất Bình , "Trước đây lương của tụi chị một nửa trong tay chồng, cũng chẳng tiết kiệm bao nhiêu tiền, giờ con cái lớn , còn học..."

 

Đều là khoản chi tiêu cả.

 

Mua nhà thực sự chút khó khăn .

 

"Chị hai, chị nữa ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

Dì Ma ở tầng thể là vì chồng trúng gió, chị hai cô còn trẻ, con cái gửi nhà trẻ .

 

Có thể tìm một công việc.

 

"Chị đến bộ phận bán hàng xem , bên đó giờ tan muộn quá." Hứa Thất Bình cũng rầu rĩ, "Xưởng xe hiện tại công nhân xưởng theo hai ca, chị... chị để chị nghĩ thêm ."

 

kết hôn và con , giống như Hứa Bát Tuyết, một tự do tự tại.

 

Vậy là Hứa Bát Tuyết hiểu ý chị hai .

 

Nhà mua.

 

Công việc vẫn đang tìm.

 

Nếu thì Hứa Bát Tuyết hỏi nữa.

 

Chị hai sắp dọn ngoài, thì cả về chắc là chỗ ở .

 

Không thì thuê một căn nhà thôi.

 

Đám vượt biên bắt, cả trong tay chắc chắn là tiền.

 

 

Loading...