Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 349

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:26:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Nặc Thuần dẫn đến trạm xe buýt gần đó, lát nữa sẽ bắt xe buýt đến chỗ ăn cơm.

 

Đài truyền hình.

 

Buổi trưa.

 

Hứa Bát Tuyết ăn xong ở căng tin, định lên lầu thì gặp Chu Linh ở cửa căng tin.

 

Ánh mắt Chu Linh lấp lánh, kéo Hứa Bát Tuyết góc bên cạnh, thầm thì: "Lúc nãy tớ ở ga tàu thấy Trương Nặc Thuần vui vẻ với một đàn ông."

 

"Trông thế nào?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

Phải xác định xem họ của Trương Nặc Thuần .

 

"Tớ xa nên rõ, chỉ thấy dáng cao ráo," Chu Linh hỏi, "Trương Nặc Thuần hôm nay xin nghỉ hả?" Cô đến đài nên .

 

"Xin nghỉ một ngày." Hứa Bát Tuyết tiếp, "Cậu còn chẳng rõ, vạn nhất là họ thì ? Anh họ thời gian thủ đô, hợp tác với trường học bên đó. Nếu Trương Nặc Thuần đón thì cũng hợp lý mà."

 

Chu Linh nhớ kỹ: "Cảm giác giống, đàn ông đó Trương Nặc Thuần tươi lắm."

 

Hứa Bát Tuyết: "Nếu thực sự thì đợi mai Trương Nặc Thuần hỏi ." Đột nhiên cô nhớ một chuyện, "Dạo gần đây mỗi tớ tìm Trương Nặc Thuần dường như đều đang điện thoại." Cũng hai ba .

 

Cửa văn phòng còn đóng kín mít nữa chứ.

 

Vậy là khớp !

 

Chu Linh gật đầu: "Thế thì chắc chắn là ."

 

Tám chín phần mười .

 

Chu Linh nghĩ tới sáu cô gái trong phòng ký túc xá của họ. Trần Thần đây cũng quen một , coi như là yêu . Bây giờ tan , giờ đến lượt Trương Nặc Thuần.

 

Lần liệu đến lượt Hứa Bát Tuyết nhỉ?

 

Trong đầu Chu Linh nghĩ tới hai khác, Đỗ Minh Châu thì khỏi , với điều kiện gia đình cô , tìm đối tượng kết hôn đơn giản vô cùng.

 

Chỉ là bản Đỗ Minh Châu ưng thôi.

 

Giang Tiểu Lệ.

 

Đã lâu lắm Chu Linh gặp cô : "Giang Tiểu Lệ dạo tìm ?" Cô hỏi Hứa Bát Tuyết.

 

"Không ." Hứa Bát Tuyết lắc đầu.

 

Nhắc đến Giang Tiểu Lệ, Hứa Bát Tuyết chợt nhớ tới vụ án giữa Chu Linh, Nhạc Tư với cô của Giang Tiểu Lệ: "Vụ án bên phía các tiến triển đến ?"

 

Chu Linh : "Bằng chứng đều nộp lên , giờ chỉ đợi tuyên án thôi."

 

Cô và Nhạc Tư đó còn đến đó thêm hai , bên phía đồn công an còn vấn đề gì nữa. Những chuyện đều là chuyện phiền lòng nên Chu Linh chủ động kể với Hứa Bát Tuyết.

 

Hứa Bát Tuyết thì thấy yên tâm.

 

Chu Linh vẫn ăn cơm, trò chuyện một lát lấy cơm ở căng tin.

 

Hứa Bát Tuyết văn phòng tầng bốn, đến cửa thấy tiếng chuông điện thoại trong phòng.

 

Mở cửa, bắt máy.

 

"Bát Tuyết!" Giọng Giám đốc Hoàng, "Cuối cùng cháu cũng máy , chú còn tưởng cháu cơ." Buổi sáng gọi ba đều .

 

"Cháu mới xuống căng tin ạ," Hứa Bát Tuyết hỏi, "Chú Hoàng, bố cháu về ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-349.html.]

"Vẫn về, xin nghỉ đến ngày mai, chắc là ngày mới ." Giám đốc Hoàng , "Bát Tuyết , nhờ cháu đấy, chương trình hôm qua phát sóng là đơn đặt hàng của xưởng tăng vọt. Chú đang bắt đầu tuyển thêm , đơn hai nghìn chiếc xe của ông Tây chuyển tiền , xe cũng gửi ."

 

Đi đường biển.

 

Đơn hàng tăng vọt, chuyện .

 

Hứa Bát Tuyết thấy tâm trạng Giám đốc Hoàng đang liền nhớ tới một việc định bàn với xưởng xe đạp: "Chú Hoàng, xe dùng trong cuộc thi ở Tiểu Kim Sơn giờ xử lý theo kiểu xe cũ ạ?"

 

Giám đốc Hoàng : "Chưa xử lý, chú đang tính còn tổ chức thi đấu tiếp nên cứ để đó cho những xe thuê để thi." Cứ giữ .

 

Hứa Bát Tuyết ngẩn : "Xe đó mỗi năm còn bảo dưỡng chứ ạ, nếu tính năng sẽ giảm sút đấy."

 

Xem mượn xe .

 

Nếu mượn xe thì ăn một cách đàng hoàng thôi.

 

Hỏi xem .

 

Giám đốc Hoàng đang suy nghĩ về chuyện bảo dưỡng mà Hứa Bát Tuyết , nếu bảo dưỡng thì mỗi chiếc xe đều kiểm tra định kỳ, đó là một khoản chi phí nhỏ.

 

Ngoài lúc thi đấu thì xe đó cứ để chẳng ai dùng, như kinh tế chút nào.

 

Giám đốc Hoàng nhíu mày.

 

Hứa Bát Tuyết chuẩn sẵn lời lẽ: "Chú Hoàng, mấy chiếc xe địa hình đạp ở Tiểu Kim Sơn đó mua. Họ họ Triệu, chú xem khi nào tiện thì gặp mặt ?"

 

Làm môi giới.

 

Nếu thành thì với họ Triệu là xe bên xưởng khác nẫng tay .

 

Thế thì để bên phía cảnh sát tìm một thứ khác thể "buôn lậu" để nhử mồi đám đó.

 

Làm như thực cũng cái lợi, Hứa Bát Tuyết sẽ dính líu nữa.

 

"Giá cả thế nào?" Giám đốc Hoàng hỏi.

 

"Cháu rõ, chỉ là họ ý định đó thôi, do một bạn của cháu giới thiệu." Hứa Bát Tuyết chỉ đây là chuyện ăn xe cũ bình thường, dĩ nhiên vì xe còn khá mới nên giá thể nâng cao lên một chút.

 

Đồng thời Hứa Bát Tuyết cũng : "Chú Hoàng, chuyện chú cứ cho thôi, nếu thì thôi ạ."

 

"Thế , cháu bảo họ báo giá xem , chú sẽ xem ." Giám đốc Hoàng nghĩ tới chi phí bảo trì liền thấy chút d.a.o động, lời Hứa Bát Tuyết thấy nếu giá cả hợp lý thì bán cũng .

 

Chắc chắn sẽ bán theo giá gốc.

 

Khấu hao một chút là thể chấp nhận .

 

Thực , trận thi đấu xe đạp địa hình đó mang lợi nhuận lớn cho xưởng xe, đến những thứ bán trong mấy ngày đó, chỉ riêng những đơn hàng cũng đủ bằng lợi nhuận ba năm cộng của xưởng .

 

Cho nên, Giám đốc Hoàng bán rẻ xe cũ cũng thấy xót xa lắm.

 

"Được ạ chú Hoàng, chuyện bạn cháu trung gian, bạn đó tiện lộ diện, cháu bên cũng bận tối mắt ." Hứa Bát Tuyết suy nghĩ một lát, "Chuyện của Nguyễn Lôi chú đấy, giờ cháu đang việc ở đài truyền hình, nếu vụ ăn thành công, chú cũng đừng nhắc tên cháu, nếu hỏi đến thì cứ coi như là Dương Băng giới thiệu , ạ?"

 

Giám đốc Hoàng hiểu.

 

Hứa Bát Tuyết sợ chuyện phía đài truyền hình thì nên tiết lộ.

 

Ông hiểu mà.

 

"Bát Tuyết cháu yên tâm, chú đảm bảo nhắc đến cháu." Giám đốc Hoàng .

 

Còn chuyện lắp đặt thiết lén xe nữa.

 

 

Loading...