Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 343

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:25:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Viên Thục Thư cuối cùng cũng Hứa Hoa thuyết phục.

 

Mỗi ba nghìn, hai là sáu nghìn, một năm là thể cầm về hơn bảy mươi nghìn đồng.

 

Đây là con đây cả hai từng dám mơ tới.

 

Ba giờ chiều.

 

Người của đơn vị mới tới: "Hai thu dọn đồ đạc , mười hai giờ đêm nay lên tàu."

 

Hứa Hoa: "Không sáng mai mới ?"

 

Anh định lát nữa sẽ gọi một cuộc điện thoại về nhà, sắp , thể một tiếng.

 

Cũng Bát Tuyết nhận tiền gửi .

 

"Thay đổi thời gian , xuất phát buổi tối."

 

Vậy thì khẩn trương thu dọn đồ đạc thôi.

 

Thực cũng chẳng gì nhiều để dọn, chỉ vài bộ quần áo đổi và một đồ dùng sinh hoạt. Hứa Hoa chợt nhớ , còn mua thêm ít giấy và băng vệ sinh.

 

Đang định khỏi cửa thì đồng nghiệp cũ ở xưởng cơ khí là Tiểu Chu đến.

 

"Anh Hứa!" Tiểu Chu (Chu Hải) giọng điệu kích động: "Lãnh đạo xưởng chuyện là họ trách lầm , còn bồi thường cho nữa đấy." Anh kìm mà báo tin cho Hứa Hoa: "Nói là để tổ trưởng tổ linh kiện, lương một tháng một nghìn đồng." May mà vẫn nhớ là xung quanh đều ở nên giọng nhỏ đôi chút.

 

Trong mắt Viên Thục Thư lập tức bừng sáng.

 

Mặc dù theo tàu nước ngoài một tháng thể kiếm ba nghìn đồng, nhưng cô vẫn mong trong nước hơn, con cái và gia đình cô đều ở đây.

 

quá xa.

 

Hứa Hoa vẫn còn lưỡng lự, tin chuyện như .

 

Viên Thục Thư dậy, nắm lấy cánh tay Hứa Hoa: "Hứa Hoa, chúng qua xem ." Thật giả, cứ đến hỏi một câu là ngay.

 

Cô van nài: "Anh nghĩ đến con xem."

 

Đi nước ngoài thì dễ về như , là một năm về, nhưng vạn nhất tàu về thì ?

 

"Anh Hứa, chuyện là thật đấy, em đảm bảo." Tiểu Chu khẳng định chắc nịch.

 

Sự đảm bảo của Tiểu Chu cùng lời khuyên ngăn của Viên Thục Thư cuối cùng giúp Hứa Hoa quyết định xem thử một chuyến.

 

Hứa Hoa mang theo hai trăm đồng còn , những thứ khác đều để trong phòng trọ, ba cùng ngoài.

 

Chỉ mười phút khi họ .

 

tới.

 

"Người trong phòng ?"

 

"Vừa nãy còn ở đây mà."

 

"Không là chạy chứ."

 

"Đồ đạc vẫn còn đây, chắc là chạy ."

 

Lại tiếng bàn tán nhỏ: "Các canh ở cửa , đừng để mất nữa."

 

Nửa đêm là tàu nhổ neo .

 

Thêm một là bọn chúng thêm một phần tiền.

 

Đài truyền hình.

 

Hứa Bát Tuyết đang nghỉ ngơi trong văn phòng, hiếm hoi giây phút thanh thản.

 

Bốn giờ rưỡi , còn nửa tiếng nữa là tan .

 

Buổi tối, thế nào nhỉ.

 

Hứa Bát Tuyết quyết định năm giờ tan là về luôn, còn về việc phát sóng 《Siêu cấp thứ Sáu》, bên phòng phát sóng cứ thế mà phát thôi, cô ở đài cũng chỉ là xem một chương trình dài tiếng rưỡi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-343.html.]

Hứa Bát Tuyết hiện tại tìm cách để "lười biếng".

 

Cô đính chính một chút, đây gọi là lười biếng, đây gọi là tranh thủ nghỉ ngơi lúc bận rộn.

 

Điện thoại bàn chợt vang lên.

 

Hứa Bát Tuyết đưa tay bắt máy: "Alo?"

 

"Xin chào, đơn vị của cô mua linh kiện của xưởng cơ khí ?"

 

Hứa Bát Tuyết ngay là giọng của cả.

 

Tìm nhanh thật đấy!

 

Quả nhiên, dùng phương pháp " ăn" là đúng đắn.

 

Hứa Bát Tuyết : "Anh cả."

 

Hứa Hoa thấy giọng của Hứa Bát Tuyết, trong lòng mừng kinh ngạc.

 

Xung quanh đều là lãnh đạo của xưởng cơ khí, ai nấy đều tưởng đối phương là khách hàng lớn, cho vị trí tổ trưởng chính là dỗ dành khách hàng lớn cho để thành vụ ăn .

 

Hứa Hoa vạn ngờ tới, "khách hàng lớn" chính là em gái .

 

Vụ mua bán là giả.

 

Hứa Hoa thấy giọng của Hứa Bát Tuyết truyền đến: "Anh cả, một nghìn đồng trong sổ tiết kiệm của em là chuyển đúng ?"

 

" ."

 

"Anh cả, nghỉ việc ở xưởng cơ khí , giờ đang ở xưởng nào, phương thức liên lạc ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

Anh tìm một đơn vị, nhưng đó là nước ngoài.

 

Hứa Hoa mặt ở xưởng cơ khí nên tiện rõ.

 

"Thì cũng là một nơi tương tự thôi."

 

Lãnh đạo xưởng thấy Hứa Hoa mãi mà đề cập đến chuyện đơn đặt hàng nên chút sốt ruột, giật lấy điện thoại, ông nở nụ niềm nở hỏi: "Chào cô, Hứa Hoa cũng đến đây, chuyện ăn linh kiện nội thất khu chung cư khi nào cô qua đây một chuyến, chúng bàn bạc chuyện hợp tác chút nhỉ?"

 

Bàn chuyện hợp tác .

 

Sắc mặt Hứa Bát Tuyết vẫn tự nhiên: "Hợp tác thì xem hàng . Chất lượng linh kiện của các ông thế nào chúng cũng , thấy hiện vật mới . Nếu các ông thành ý hợp tác thì hãy gửi linh kiện qua đây, cũng nhân tiện xem quy mô khu chung cư bên của chúng thế nào, ông thấy ?"

 

"Dĩ nhiên !" Lãnh đạo xưởng thấy đối phương đáng tin.

 

Đối phương bảo khu chung cư là thật ?

 

Chắc chắn qua đó thăm dò thực hư.

 

Nếu gặp kẻ l.ừ.a đ.ả.o thì ?

 

Lãnh đạo xưởng hỏi: "Quý tính của cô là gì?"

 

"Họ Hứa, của Hứa Hoa." Hứa Bát Tuyết nhấn mạnh.

 

"Hứa Hoa là nhân viên ưu tú của xưởng chúng , cô là của thì cũng như nhà cả thôi." Lãnh đạo xưởng hớn hở: "Cô xem thế , để Hứa Hoa dẫn theo các đồng nghiệp khác qua đó một chuyến, mang đồ đến cho cô xem, lúc đó tính xem đặt bao nhiêu."

 

Để cả qua đây.

 

Vậy thì quá .

 

Hứa Bát Tuyết trở nên nghiêm túc: "Không vấn đề gì, bên chúng là khu chung cư Nam Sơn. Giai đoạn ba ở đây vẫn đang xây dựng, những thứ như dây điện, ổ cắm xưởng các ông ? Bên nhu cầu lớn, nếu các ông để giá ưu đãi, thể một tiếng với phụ trách bên ."

 

Đại sự ăn đây !

 

Lãnh đạo xưởng mừng rỡ mặt: "Có chứ! Chắc chắn để giá ưu đãi !"

 

Ông báo một cái giá sàn thực tế nhất cho Hứa Bát Tuyết.

 

Hứa Bát Tuyết lấy b.út ghi : "Quý tính của ông là gì?"

 

Lãnh đạo xưởng: " họ Lư."

 

 

Loading...