Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 342
Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:25:21
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có con trai, để con gái nuôi chứ?
Chuyện Hứa Bát Tuyết cũng : "Để cháu hỏi cháu xem." Đợi cô thời gian về nhà sẽ hỏi kỹ .
"Dì Ma, công việc của dì thế nào ạ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.
"Không ," dì Ma hạ thấp giọng , "Mẹ chồng dì trúng gió, liệt nửa , giờ dì ở nhà chăm sóc bà ." Bây giờ bà chồng cũng chuyện lấy tiền cứu cháu trai nữa, chỉ dùng tiền đó để chữa bệnh, sống thêm vài năm.
Cháu trai dù cũng là thế hệ , giờ bà lo cho còn chẳng xong.
Về phần con trai thứ hai nhà dì Ma, thực chồng dì đang vận động bên ngoài, đợi Hứa Kiến Lai về cùng cầu xin bên phía xưởng của ông Hoàng. Chỉ cần xưởng đồng ý hòa giải, đến lúc tuyên án tội danh thể sẽ nhẹ hơn một chút.
Ngay đó dì Ma chuyển chủ đề: " mà tài liệu công việc bên văn phòng bán bất động sản dì sắp xếp xong , giờ dì dùng đến nên đưa cho chị hai cháu. Chị hôm nay đến văn phòng đó , nhận ."
"Là khu chung cư Nam Sơn ạ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.
"Chính là chỗ đó."
Bên phía dì Ma, bà chồng bắt đầu kêu la, dì vội vàng với Hứa Bát Tuyết một tiếng cúp máy để chăm sóc.
Hứa Bát Tuyết cúp điện thoại, trong lòng thầm nghĩ, duyên nợ giữa gia đình cô và văn phòng bán bất động sản khu Nam Sơn quả thật sâu.
Bây giờ đến cả chị hai cũng qua đó.
Sau đó.
Hứa Bát Tuyết lấy sổ tay , phần ghi chú: Ngày mùng 2 liên lạc với xưởng cơ khí, tìm tung tích cả.
Việc thứ hai là công việc của chị hai, việc đợi lúc nào rảnh về nhà hỏi .
Còn về chuyện giữa Ngô Trạm và Triệu, đây là chuyện thể dùng b.út , cứ âm thầm ghi nhớ trong lòng là .
Mọi chuyện sắp xếp rõ ràng, Hứa Bát Tuyết phát hiện đang đói.
Nhìn đồng hồ treo tường hơn một giờ chiều , cô ngoài gửi tiền từ trưa, bận rộn đến giờ vẫn ăn cơm.
Thế là cô xuống căng tin tầng ba.
Lúc căng tin còn mấy , cô gọi đại một suất cơm ăn.
Ăn xong cô bận rộn với công việc hậu kỳ cuối cùng của phát sóng 《Siêu cấp thứ Sáu》.
Hai giờ rưỡi.
Hứa Bát Tuyết xong, nộp lên cấp xét duyệt, đến ba giờ thì thông qua.
Băng gốc giao cho phòng máy phát sóng.
Hứa Bát Tuyết cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm.
Còn về thứ tám mà Từ Phong đang ghi hình, Hứa Bát Tuyết tạm thời định qua đó, thứ Sáu tuần mới phát sóng, còn sớm chán.
Hơn nữa, cô thể cứ qua đó xem mãi , như Từ Phong sẽ nảy sinh tâm lý ỷ cô, cứ để tự thành thì hơn. Như mới lợi cho sự trưởng thành của mới.
Phương Nam, xưởng cơ khí.
"Hứa Hoa khi sa thải , ?"
"Anh là ạ."
"Hai đồng hương ?"
"Dĩ nhiên , chỉ là khi đến đây mới quen thôi." Người phủ nhận việc là đồng hương với Hứa Hoa, mất công việc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-342.html.]
Mặc dù xưởng cơ khí bận và mệt, nhưng tiền tăng ca, một tháng tính cũng tám trăm đồng.
Hứa Hoa việc nghiêm túc, chân tay nhanh nhẹn, nhưng mỗi tội vận khí lắm.
Hôm đó hai tổ nhân viên xảy mâu thuẫn, tiến độ sản xuất chậm , Hứa Hoa ngang qua đó, vốn dĩ liên quan gì đến , nhưng đen đủi là một tay lãnh đạo nhỏ trông ngứa mắt nên mượn cớ đuổi việc Hứa Hoa.
"Chúng điều tra rõ , Hứa Hoa vô tội. Nếu còn ở đây, nhắn với một tiếng, xưởng mời . Bên tổ linh kiện đang thiếu một tổ trưởng, lương một tháng một nghìn đồng, còn hoa hồng. Nếu ở thì bảo một tiếng xem đồng ý ."
Lãnh đạo xưởng thêm: "Muộn nhất là ngày mai, quá thời hạn đó thì lời đề nghị còn giá trị nữa."
Muốn thăng chức cho Hứa Hoa?
Thật giả đây?
Người cùng phòng ký túc xá đây với Hứa Hoa tên là Chu Hải. Tuy mới hai mươi hai tuổi nhưng ở xưởng cơ khí ba năm . Ba năm nay, tiền kiếm mỗi tháng đều gửi về quê, chẳng còn bao nhiêu.
Vì ăn ở luôn tại đơn vị nên cũng tốn kém gì.
Khoản chi cố định thường xuyên chỉ là tiền t.h.u.ố.c lá.
Lãnh đạo xưởng xong liền cho Chu Hải nghỉ nửa ngày, còn hứa rằng nếu ngày mai Chu Hải thể đưa Hứa Hoa thì sẽ thưởng cho một trăm đồng, phát cùng với lương tháng .
" đưa đến, ông đưa tiền mặt cho ." Chu Hải .
Vạn nhất tháng tiền phát thì ?
Anh yên tâm.
Lãnh đạo xưởng thì mừng thầm trong lòng, lập tức đồng ý: "Không vấn đề gì." Xem Tiểu Chu Hứa Hoa đang ở .
Một căn phòng đơn ẩm thấp ở tầng một.
Viên Thục Thư căn phòng đen tối , chỉ cảm thấy khó thở.
Lặn lội đường xá xa xôi đến đây kiếm tiền, tiền thì thấy mà ở cái nơi chuột gián thế , liệu đáng ?
Cô về nhà .
Cô thậm chí bắt đầu nhớ căn phòng nhỏ hẹp và chật chội của nhà họ Hứa, ít nhất ở đó còn sạch sẽ và ánh nắng.
Hứa Hoa xách cơm canh trở về, tay còn cầm một quả táo đỏ mọng, đưa tay Viên Thục Thư: "Đợi thêm chút nữa, ngày mai chúng thể ."
Viên Thục Thư nắm quả táo, ngẩng đầu lên: "Thật sự ? Con vẫn đang ở nhà ngoại, em nhớ con ."
Cô về nhà.
Lại hỏi Hứa Hoa: "Đã gửi tiền cho em ?"
"Gửi , trả cho Bát Tuyết một nghìn, ba trăm còn gửi về cho chúng ." Hứa Hoa lau mồ hôi, rửa tay xong tới mở hộp cơm, cùng ăn với Viên Thục Thư.
Viên Thục Thư hứng ăn uống: "Hứa Hoa, chúng về nhà ."
Hứa Hoa đưa đôi đũa cho Viên Thục Thư: "Tiền lấy , thể thất hứa ."
Anh hạ thấp giọng : "Người đều bảo nước ngoài vàng bạc đầy đất, chúng cần nhiều, sang đó kiếm một mớ về, lúc đó đón con theo, mua một căn nhà của riêng , sống những ngày tháng ."
Ban đầu cũng ở đây lụng tích cóp tiền bạc, nhưng vận khí , phía vợ xảy chuyện, mà ở xưởng cơ khí cũng thuận lợi.
lúc thấy bên nước ngoài tuyển lao động, là lương ba nghìn, bao ăn ở, sang đó là tiền ngay.
Hứa Hoa thấy nhiều đăng ký nên cũng theo đăng ký.
Đã nộp một nghìn năm trăm đồng, ký tên hợp đồng, căn phòng trọ là do đơn vị mới sắp xếp cho.