Hứa Bát Tuyết : "Được, cô cứ học cho , bây giờ là mười một giờ , còn một tiếng nữa, cô cố gắng trong một tiếng học nhiều một chút."
"Vẫn còn hai mươi chín ngày rưỡi nữa cơ mà." Đỗ Minh Châu hếch cằm.
Lúc , nhân viên truyền đạt từ phòng đài trưởng tới tìm đến đây.
"Cô là Đỗ Minh Châu đến từ đài tỉnh đúng ?" Anh hỏi.
Vì Đỗ Minh Châu là mới đến nên nhận .
"Là ." Đỗ Minh Châu mỉm .
Tỏ vẻ thiện.
"Bên đài tỉnh gọi điện thoại tới, bảo cô chiều nay về ngay," Nhân viên truyền đạt tiếp, "Đài trưởng Chu bảo cô lúc hãy thu dọn đồ đạc mang đến, mang về hết một lượt, cần đến đây học tập nữa."
Hứa Bát Tuyết và Đỗ Minh Châu đều thấy rõ ràng.
Hứa Bát Tuyết đồng hồ treo tường: "Lần thì đến một tiếng cũng chẳng còn." Về mà học .
"Không thể nào." Đỗ Minh Châu tin.
Sao thể chứ?
Hứa Bát Tuyết đòi đuổi cô về đài tỉnh vốn là yêu cầu vô lý, Đài trưởng Chu thể đồng ý, Đài trưởng Ninh của đài tỉnh thể chấp thuận chứ?
Đỗ Minh Châu cho rằng Hứa Bát Tuyết bản lĩnh lớn đến thế.
Đỗ Minh Châu đột nhiên đầu chằm chằm Hứa Bát Tuyết, "Có cô mách lẻo với Đài trưởng Ninh của đài chúng ?" Nói cô !
Hứa Bát Tuyết: " giờ luôn sự thật."
Đỗ Minh Châu lúc còn tâm trí mà tranh cãi với Hứa Bát Tuyết nữa, chỉ thấy cô vội vàng chạy đến phòng đài trưởng gặp Đài trưởng Chu.
Câu trả lời Đài trưởng Chu đưa cho cô là, bên đài tỉnh bảo cô về vì điều động công tác.
Đỗ Minh Châu cam tâm chấp nhận kết quả , về văn phòng 419, nhấc điện thoại gọi thẳng cho Đài trưởng đài tỉnh.
Bên máy.
Gọi ba , vẫn luôn ai nhấc máy.
Đỗ Minh Châu cảm thấy Đài trưởng Ninh lẽ là ngoài việc , ở văn phòng.
lúc , Nhan Đóa ở văn phòng 414 bên cạnh qua, "Minh Châu, tớ trong đài điều đến đài truyền hình cấp huyện , thật giả ?"
Nhan Đóa vẻ mặt đầy lo lắng.
Đỗ Minh Châu sầm mặt: "Nói bậy bạ!"
Cô thể điều đến đài truyền hình cấp huyện !
Nhan Đóa : "Tớ là lo cho mà, như chứ."
Nói thì , nhưng sự lo lắng mặt biến mất từ lâu, biểu cảm đó giống như đang xem trò .
Còn thêm: "Đạo diễn Hứa thật lợi hại, đó bảo về đài tỉnh , cho ở đây. Không ngờ kết quả còn tệ hơn cả về đài nữa, hóa là điều đến đài truyền hình cấp huyện ."
Đỗ Minh Châu và cô cùng khóa, cũng chính là đối thủ cạnh tranh, đây nhà Đỗ Minh Châu quan hệ nên cô luôn nhường nhịn.
Bây giờ thì.
Đỗ Minh Châu tự tìm đường c.h.ế.t, đó cho nghỉ phép dài hạn, giờ khó khăn lắm mới thì điều đến đài truyền hình cấp huyện.
Sau trở e là khó .
Trường 2.
Đã hơn mười một giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-323.html.]
Bên vẫn bắt đầu ghi hình, sân khấu chỉ lèo tèo vài nhân viên.
Hứa Bát Tuyết một vòng, Từ Phong cũng ở đây.
Cô hỏi thợ phim đang điều chỉnh thiết : "Từ Phong và của đoàn phim ? Sáng nay đến ?"
"Có đến," thợ phim , "Quay một lúc, đạo diễn Tạ của đoàn phim và MC Từ mâu thuẫn, đó đạo diễn Tạ liền dẫn của đoàn phim ." Thợ phim về phía phòng nghỉ, hạ thấp giọng , " ý của họ là chê phòng hóa trang nhỏ, còn chê thời gian phim quá dài."
Dù thì cũng bới đủ thứ .
Hứa Bát Tuyết tìm thấy Từ Phong trong phòng nghỉ.
Từ Phong tâm trạng sa sút.
Hứa Bát Tuyết hỏi : "Vấn đề lớn nhất của buổi ghi hình sáng nay là gì?"
Từ Phong cho cô : "Đạo diễn Tạ chê thời gian quảng bá phim quá ngắn, cảm thấy trò chơi quá nhiều, đổi quy trình. Ý của đạo diễn Tạ là một nửa thời gian để chơi trò chơi, một nửa thời gian để quảng bá phim, nhất là chuẩn sẵn ghế , một buổi phỏng vấn nhỏ." Thay đổi quá lớn .
Hai mươi phút quảng bá Từ Phong còn chê nhiều.
Làm thể để một nửa thời gian trong một chương trình tạp kỹ giải trí chứ.
Thế thì thà chương trình phỏng vấn mà quảng bá cho xong.
"Đạo diễn Hứa, bây giờ ?" Từ Phong thực sự đau đầu, của đoàn phim mà rắc rối thế . Vấn đề lớn nhất là: "Bây giờ tìm khách mời khác thì kịp nữa ."
Thời gian quá gấp gáp.
"Đưa điện thoại của đạo diễn Tạ cho ." Hứa Bát Tuyết .
Cô liên lạc một nữa.
Cho của đoàn phim một cơ hội cuối cùng.
Nếu thì đổi .
Hứa Bát Tuyết cầm thông tin liên lạc của đạo diễn Tạ, lúc về phía văn phòng thì gặp Trương Nặc Thuần.
Trương Nặc Thuần đặc biệt qua tìm Hứa Bát Tuyết: "Lúc nãy Đỗ Minh Châu đài tỉnh điều đến đài truyền hình cấp huyện ."
Đài truyền hình cấp huyện?
Đỗ Minh Châu đến cả cái đài cấp thành phố của họ còn coi khinh, huống chi là cái đài truyền hình cấp huyện nghèo hơn, thấp hơn một bậc.
Chuyện quả là thú vị.
Hứa Bát Tuyết hỏi: "Đỗ Minh Châu ? Phản ứng thế nào?" Tiếc là cô mặt tại hiện trường.
"Thì ai mà ." Trương Nặc Thuần , "Bốn đến từ đài tỉnh giờ coi bà như thú dữ ." Cô , "Có cô nàng tên Nhan Đóa, văn phòng bà còn một cái bàn trống, lúc nãy còn hỏi xem thể chuyển đến văn phòng bà, đối diện bà đấy."
Lại còn chuyện ?
"Sao bà ?" Hứa Bát Tuyết Trương Nặc Thuần.
"Tống Sư Viễn đấy, Nhan Đóa hỏi Tống Sư Viễn." Tống Sư Viễn và Trương Nặc Thuần cùng một chương trình, là cộng sự. Vì thời gian việc đều ở bên nên quan hệ của hai khá .
Rất ăn ý.
Văn phòng của Nhan Đóa ở phòng 414, khá xa, mà tìm đến tận chỗ Tống Sư Viễn.
Đang chuyện.
Lam Sở Thanh lâu gặp dẫn Nhan Đóa tới, "Đạo diễn Hứa, đồng chí Tiểu Nhan tìm chị việc ạ."
Hứa Bát Tuyết và Trương Nặc Thuần liếc .
Không thể khéo thế chứ.
Nhan Đóa ngoại hình thanh tú, mái tóc dài chăm sóc cực , khi đôi mắt cong cong, trông vẻ vô hại.