Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 301

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:43:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ, gọi cả dì Ma cùng nữa." Lúc nãy Hứa Bát Tuyết thấy mắt dì Ma đo đỏ, ước chừng là chuyện gì buồn phiền, dạo một chút, đông chuyện qua tâm trạng cũng sẽ hơn.

 

"Con đúng! Phải bảo Yến Chi cùng mới !" Dương Phụng Ngọc giờ định lên lầu gọi luôn.

 

Còn về đám khách khứa trong nhà, Dương Phụng Ngọc tìm đến đẻ Ngụy Kim Hoa, "Mẹ, thức ăn con xong cả , chỉ còn cơm thôi, mười phút nữa là chín, bảo họ trông giúp con cái bếp, đợi cơm chín thì bê , tự ăn nhé."

 

Ngụy Kim Hoa xong thì vui: "Con định thế? Bỏ cả một nhà khách khứa thế ."

 

Dương Phụng Ngọc ghé tai bà nhỏ, "Mẹ chẳng nhà con tầng cao , dì Ma Yến Chi ở tầng chỗ bán nhà tầng một để bán, còn cho xem kiểu mẫu nữa, con xem thử xem ." Lại bồi thêm một câu, "Nếu mà mua thật thì cứ ở bên với con cho yên tâm."

 

Lời Ngụy Kim Hoa thấy mát lòng mát .

 

Mặc dù bà sẽ ở lâu nhà con gái, nhưng mà con gái tấm lòng hiếu thảo như là bà mãn nguyện .

 

"Được , con , dẫn cả chồng con cùng nữa để nó xem cho." Ngụy Kim Hoa .

 

Dương Phụng Ngọc : "Ông , em gái ông (cô út của Hứa Bát Tuyết) bảo là sẽ qua đây, ông đang đợi ở đây ."

 

"Đó là cái đứa tên Hứa Kiến Nhu , mà ngày nào cũng đến nhà con thế?" Ngụy Kim Hoa chằm chằm Dương Phụng Ngọc, "Con quản ?"

 

Dương Phụng Ngọc vì chuyện của gia đình cô em chồng bao nhiêu cãi với Hứa Kiến Lai , nhưng khổ nỗi Hứa Kiến Nhu sức khỏe , nặng lời một chút là chuyện ngay.

 

Có một năm họ cãi dữ dội, Hứa Kiến Nhu trợn mắt lên ngất xỉu, đưa thẳng phòng cấp cứu thật luôn.

 

Sau Dương Phụng Ngọc cãi với Hứa Kiến Nhu đều kìm nén tính khí , nếu là hồi còn trẻ thì Hứa Kiến Nhu mượn tiền nhà bà trả, bà đập nát cái nhà mới của cô .

 

giờ thì nữa, tuổi , lòng cũng mềm yếu hơn.

 

"Bát Tuyết . Mẹ cháu cháu thuê nhà ở bên ngoài, sống một ?" Người là mợ cả Dư Tú Cầm, khi thấy Hứa Bát Tuyết liền tìm đến hỏi chuyện.

 

"Cháu thuê chung với hai bạn nữa ạ, ba ở hai phòng, chen chúc mà ngủ thôi." Hứa Bát Tuyết trả lời thản nhiên.

 

"Ba ?" Dư Tú Cầm nên tiếp lời thế nào nữa, cô con gái út Dương Linh Linh bên cạnh lên tiếng, "Chị họ, chị dâu tương lai của em một đứa em gái, trông cũng xinh xắn lắm, vốn dĩ còn định nhờ chị giúp đưa đài truyền hình việc đấy." Nếu thì chị dâu tương lai chia tay với cả hôm qua còn đến dự tiệc mừng của Hứa Cửu Đồng chứ?

 

Chẳng là vì chị họ bây giờ là nhân vật tiếng tăm ở đài truyền hình .

 

Dương Linh Linh trung gian, ngoài mặt tỏ thiết với chị dâu.

 

Hóa còn chuyện như nữa.

 

Hứa Bát Tuyết lúc mới , cô : "Đài truyền hình thông tin tuyển dụng mà, nếu năng lực thì sẽ thôi." Hiện tại đài kinh tế đang thiếu nhân tài nên vẫn luôn tuyển dụng đấy.

 

Cô ở đài truyền hình cũng chỉ là một nhân viên bình thường thôi, khả năng "đưa" .

 

Dương Linh Linh sang với Dư Tú Cầm: "Mẹ, con bảo đừng mà." Nhìn xem, chị họ căn bản là mắc mưu .

 

Nói cũng bằng thừa.

 

Dư Tú Cầm : "Bát Tuyết , hôm qua cháu thấy chị dâu mà chào hỏi lấy một tiếng thế?" Nói là hỏi nhưng giọng điệu chút nặng nề, giống như tìm Hứa Bát Tuyết để đòi công bằng .

 

"Mợ , chị là chị dâu ? Giấy đăng ký kết hôn ạ," Hứa Bát Tuyết , "Cháu ở đây gọi thắm thiết cho cố , ngoảnh ngoảnh hai họ chia tay thì chẳng là gọi uổng công . Lần ạ, uống rượu mừng xong cháu chắc chắn sẽ đổi cách xưng hô ngay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-301.html.]

 

Dương Linh Linh đồng tình: "Mẹ, chị họ đúng đấy! Không con so bì với cả , với bố đổ bao nhiêu tiền đám cưới của ! Mà vẫn tỉnh ngộ ."

 

Còn vay nợ bên ngoài nữa.

 

Năm nay Dương Linh Linh chuyện với một bạn trai, điều kiện cũng khá, cô chỉ kết hôn thật nhanh để rời khỏi nhà, tránh để món nợ đó quá cao đổ lên đầu cô.

 

Dư Tú Cầm sắc mặt khó coi.

 

Không tỉnh ngộ mà là con trai nhất quyết đòi cưới cái cô Ngô Anh đó.

 

Bà thì thế nào bây giờ?

 

Đang chuyện thì phía bên Dương Phụng Ngọc gọi Hứa Bát Tuyết qua.

 

Hứa Bát Tuyết : "Mợ, Linh Linh, gọi em, em qua đó đây." Nói xong liền ngay.

 

Dương Phụng Ngọc dẫn Hứa Bát Tuyết phòng ngủ, đóng cửa , bà thì thầm: "Bát Tuyết, con lên lầu với dì Ma một tiếng, bảo dì cần lo lắng chuyện tiền nong, cứ mang theo giấy tờ tùy , bảo dì chuẩn đồ đạc xong xuống lầu đợi ."

 

"Mẹ, định gì ạ?"

 

Dương Phụng Ngọc hạ giọng xuống cực thấp, cứ như sợ khác thấy: "Mẹ mang cả sổ tiết kiệm và chứng minh nhân dân, sổ hộ khẩu luôn, lúc nãy hỏi Cửu Đồng , chỉ cần chốt là ký hợp đồng, ngày mai thể thủ tục ngay."

 

"Vâng, cháu đây." Vừa thoát .

 

Hứa Bát Tuyết chỉ mong ngay thôi.

 

Trước khi , Hứa Bát Tuyết quên hỏi Dương Phụng Ngọc, "Mẹ, hôm qua đến , hôm nay đến, ngày mai chắc đến nữa chứ ạ?"

 

"Làm mà đến , mai mà." Dương Phụng Ngọc xong mới sực nhớ ngày mai bà , bà xin nghỉ để đưa Cửu Đồng ga tàu .

 

Vậy thì đúng quá , đưa ga xong thì thẳng đến văn phòng bán hàng để chốt chuyện mua nhà luôn.

 

Dương Phụng Ngọc cảm thấy chuyện mua nhà dường như ông trời đang giúp bà .

 

Thời gian mà trùng hợp thế , kỳ nghỉ cũng thật là đúng lúc.

 

"Phụng Ngọc , con thế?

 

"Có việc gấp, gấp lắm! Thức ăn xong đấy, cơm ở trong nồi, ăn thì tự múc nhé." Dương Phụng Ngọc vội vàng rời , lời còn dứt hẳn thì khỏi cửa .

 

Có ai tiếp khách kiểu chứ?

 

Dư Tú Cầm vui, đá chồng một cái.

 

Cậu cả giọng điệu bằng phẳng hỏi Ngụy Kim Hoa: "Mẹ, lúc nãy em ba gì với thế?"

 

"Nó bảo nó việc, gấp lắm." Ngụy Kim Hoa cho con trai cả .

 

Trước đây bà cứ trông mong gia đình con trai cả để dưỡng già, ngày thường lúc nào cũng thiên vị nhà nó, lo nghĩ cho nhà nó nhiều hơn. Lần thương ở chân, tuy nghiêm trọng nhưng cũng thấu bản tính của gia đình con trai cả .

 

Sau cử động nữa, trông cậy gia đình con trai cả nuôi dưỡng , e là khó lắm.

Loading...