Chỗ đó khuất, chuyện hợp.
Trương Nặc Thuần lấy cơm xong, đang đợi hai họ.
Sau đó ba cùng vị trí trong góc.
Trần Thần xuống : “Đỗ Minh Châu đấy, sáng nay cô đến tìm tớ, bảo Chu Linh gặp đại nạn, một tràng linh tinh cả lên.”
Nói xong cô về phía lối nhà ăn, đồng nghiệp ở đài truyền hình lấy cơm.
“Đỗ Minh Châu Chu Tinh Thần chuyển công tác đến đây ?”
Trần Thần hồi lâu mà chẳng thấy ai trông giống Chu Tinh Thần cả.
Chuyện của Chu Linh.
Hứa Bát Tuyết và Trương Nặc Thuần , cả hai đều đang cân nhắc xem nên cho Trần Thần , Trần Thần là , nhưng thỉnh thoảng giữ mồm miệng.
Chuyện xảy với Chu Linh là thứ nên đem rêu rao, càng ít càng .
“Bát Tuyết, Chu Linh ?” Trần Thần thấy Hứa Bát Tuyết và Trương Nặc Thuần gì, bèn nhíu mày: “Các coi tớ là bạn !”
Cô chút giận .
Sao còn giấu cô nữa!
Hứa Bát Tuyết né tránh ánh mắt của Trần Thần, quanh quất, kìa: “Chu Linh, bên .” Hứa Bát Tuyết vẫy tay.
Chu Linh từ lối nhà ăn sải bước tới, vẻ mặt lo lắng: “Bát Tuyết, chương trình của tớ thế nào ?” Khán giả , vấn đề hiện tại đến bước nào ?
Chuyện nào cũng khiến Chu Linh sốt ruột.
“Tập 3 phát hôm qua tỷ lệ xem là 20%, khá đấy.” Hứa Bát Tuyết dậy: “Trần Thần tìm đấy, Đỗ Minh Châu gặp chuyện, nên giữa trưa vội vàng chạy qua đây .”
Hứa Bát Tuyết bảo Chu Linh xuống: “Cậu với Trần Thần cứ chuyện , tớ lấy cơm cho , ăn gì?” Cô Chu Linh nghỉ ngơi thêm một chút.
Chưa chuyện khác, chỉ riêng việc tàu hỏa hai ngày cũng đủ mệt đến nửa cái mạng .
Chu Linh đúng là chút mệt, cô bảo Hứa Bát Tuyết: “Lấy cơm nhiều một chút nhé, thức ăn thì món gì cũng , Bát Tuyết, cảm ơn .” Cảm ơn Hứa Bát Tuyết lấy cơm giúp, càng cảm ơn Hứa Bát Tuyết cứu giúp cô.
Nếu Hứa Bát Tuyết nhận điều bất thường, kịp thời báo án tìm giúp đỡ, chỉ sợ...
Chu Linh dám nghĩ tiếp nữa.
Cô và Nhạc Tư lấy lời khai xong , cho dù cô lùn béo của Giang Tiểu Lệ van xin thế nào, cô cũng sẽ mềm lòng.
Cô của Giang Tiểu Lệ thậm chí quỳ xuống mặt cô và Nhạc Tư, lóc bảo chỉ là nhất thời hồ đồ.
“Chu Linh, chứ?” Trần Thần đưa tay sờ mặt Chu Linh, kiểm tra kỹ cổ và cánh tay của cô: “Cánh tay ?”
Sao đỏ thế .
“Va bàn thôi.” Chu Linh kéo ống tay áo xuống: “Không , hai ngày nữa là khỏi.”
Hứa Bát Tuyết lấy cơm về cho Chu Linh, khi đưa cơm xong, cô chỗ của , lúc cầm đũa thì sực nhớ một chuyện: “Chu Linh, buổi tọa đàm phỏng vấn tớ hẹn giúp , hai giờ chiều nay ghi hình ở trường truyền thông của tụi .”
“Mấy giờ ?” Chu Linh lùa vội miếng cơm lớn miệng.
“Mười hai giờ hai mươi.” Trương Nặc Thuần đáp.
Hứa Bát Tuyết thấy Chu Linh vội vàng quá, bèn bảo: “Đừng vội, Chu Tinh Thần đang ở bên đó , ăn cơm xong qua đó vẫn kịp.”
“Chu Tinh Thần ở bên đó?” Trần Thần kinh ngạc: “Anh chẳng đang ở đài quốc gia thủ đô , về từ bao giờ? Sao việc ở đài truyền hình của các ?”
Hèn chi Đỗ Minh Châu tìm cô , hóa là để ngóng tình hình đây mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-226.html.]
Đáng tiếc, Trần Thần còn ít hơn cả Đỗ Minh Châu nữa.
Hứa Bát Tuyết bảo: “Những chuyện hỏi tớ cũng , là hỏi chính chủ Chu Tinh Thần .”
Chu Linh đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, nhưng đó lo lắng: “Anh thì tớ còn qua đó gì nữa?”
Chu Tinh Thần dẫn chương trình còn giỏi hơn cô nhiều.
“Cậu tất nhiên qua chứ, khán giả của Lớp Học Kiến Thức nhận mặt mà, nếu xuất hiện ống kính, họ sẽ yên tâm hơn.” Câu của Hứa Bát Tuyết thuyết phục Chu Linh.
.
Cô trách nhiệm với khán giả.
Chu Linh nghĩ .
Trần Thần quyết định chiều nay sẽ cùng Chu Linh, xem xong thì cô sẽ đến chỗ tác giả mà cô phụ trách để giục bản thảo.
Đợi đến mai lãnh đạo nhà xuất bản hỏi đến thì cứ bảo là giục bản thảo .
Hoàn hảo.
Chu Linh ăn cơm xong, tiên qua văn phòng lấy thẻ công tác và các tài liệu chuẩn từ , đó cùng Trần Thần vội vàng về phía trường truyền thông.
Sau khi cô .
Trương Nặc Thuần mới với Hứa Bát Tuyết: “Sắc mặt Chu Linh trông cũng tạm .”
Hứa Bát Tuyết gật đầu: “Tối tan tớ sẽ qua nhà xem , tâm sự kỹ hơn.” Bây giờ ở đài truyền hình, nhiều chuyện tiện hỏi.
Người đông quá.
“Nặc Thuần, đa tạ nhiều.” Hứa Bát Tuyết Trương Nặc Thuần bỏ nhiều công sức, chuyện Trương Nặc Thuần giúp đỡ, cô sẽ thật cho Chu Linh .
“Đều là bạn bè mà.” Vẻ mặt Trương Nặc Thuần vẫn thản nhiên.
Đợi Hứa Bát Tuyết , cô mới nhẹ nhàng thở dài, hai lựa chọn mà bố đưa đều khiến cô đau đầu. Công việc bên cô chắc chắn đổi, cô đang , mới khởi sắc, cô chẳng đời nào về .
Còn lựa chọn .
Trương Nặc Thuần cũng .
Đang tuổi thanh xuân phơi phới, đang lúc phấn đấu cho sự nghiệp, ai lấy chồng về nhà chăm con chứ.
Trương Nặc Thuần quyết định mặc kệ, một chữ thôi: Nhây.
Trường Truyền Thông.
Chu Linh thấy hai hàng dài dằng dặc xếp cổng trường mà sững sờ.
Trước cổng là học sinh, họ đội cái nắng gắt, xếp hàng ngay ngắn, hàng dài uốn lượn mấy vòng, lấn sang tận cả vỉa hè bên .
“Đông quá.” Trần Thần thán phục.
Đang thì những đó dường như phát hiện Chu Linh, từng một phấn chấn hẳn lên: “MC Chu!”
“Chu Linh!”
“MC Chu Linh đến !”
“Chào chị MC, chương trình của chị tập nào em cũng xem!”
“Chu Linh, em theo cách chị chỉ mua vé tàu hỏa !”
“Em dán giấy báo trúng tuyển ...”
“Chị Chu Linh, cảm ơn chị giúp tụi em liên hệ với của văn phòng tuyển sinh! Hôm nay em nhiều câu hỏi hỏi!”