Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 213
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:18:12
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Bát Tuyết đem phương án nghĩ kỹ cho Chu Linh: "Chu Linh, ngày mai chúng tìm Giám đốc Chu, xem thể chuyển thành truyền hình trực tiếp , lúc đó mời một khán giả đến, chuyển đường dây nóng phòng livestream để khán giả hỏi trực tiếp tại chỗ."
Nhược điểm duy nhất của livestream là sợ xảy sự cố ngoài ý trong quá trình lên sóng.
Chu Linh im lặng nửa ngày gì.
Được .
Hứa Bát Tuyết độ khó cao: "Vậy chúng vẫn ghi hình bình thường ."
Chu Linh lập tức thở phào nhẹ nhõm.
So với truyền hình trực tiếp thì việc phỏng vấn bỗng chốc trở nên còn khó nữa.
Chị dậy, giờ chị về chuẩn các câu hỏi liên quan đến cuộc phỏng vấn ngay.
Hứa Bát Tuyết đóng gói hạt dưa cho Chu Linh, tiễn chị về, khi sắp đến cửa, Hứa Bát Tuyết cuối cùng cũng nhận chỗ nào đó .
"Đợi một lát." Hứa Bát Tuyết gọi Chu Linh , hỏi: "Hôm nay chị ở Cục giáo d.ụ.c cả buổi chiều, ngày mai bận phỏng vấn? Thế thứ năm của 'Siêu cấp thứ Sáu' chị ghi hình nữa ?"
Với cách sắp xếp thời gian của Chu Linh thì gì lúc nào ghi hình thứ năm chứ.
"Đợi bận xong việc tra điểm với chọn trường ." Chu Linh , "Chỉ là chương trình đề xuất thôi mà, gấp gáp một sớm một chiều ."
"Được , tùy chị thôi."
Hứa Bát Tuyết hỏi: "Bên Từ Phong đổi thành ai ?"
"Chị với là thể tìm Trương Nặc Thuần, ." Sau đó Chu Linh cũng xem, giờ chị thực sự thứ năm đổi thành ai .
Sau khi Chu Linh .
Hứa Bát Tuyết chút yên, hôm nay là thứ Ba , nếu bên Từ Phong vì thiếu mà vẫn bắt đầu ghi hình, thì mai là thứ Tư...
Thứ Tư, thứ Năm.
Thứ Sáu đưa lên duyệt phát sóng luôn, thời gian quá gấp rút.
Hứa Bát Tuyết chỉ sợ đến thứ Sáu mà chương trình.
Lúc đó khán giả chẳng gọi điện đến giục c.h.ế.t thôi.
Hứa Bát Tuyết cầm chìa khóa khỏi cửa, cô quyết định đài truyền hình xem tiến độ thế nào.
Chu Linh về tòa nhà 15, hành lang, lấy chìa khóa mở cửa, tiện tay bật đèn cạnh cửa lên.
Bất chợt từ trong bóng tối của hành lang phía vọt một : "Chu Linh."
Chu Linh cần đầu , giọng là ngay Giang Tiểu Lệ.
Cô cảm thấy một sự bất lực sâu sắc.
"Sao đến đây?" Chu Linh hỏi Giang Tiểu Lệ, cô ngay chính giữa cửa, chắn mất đại bộ phận lối .
Giọng Giang Tiểu Lệ trầm xuống: "Tớ đợi ở đây hai ngày ."
Mấy ngày nay Chu Linh tăng ca, về nhà là trải chiếu luôn ở đài truyền hình, bạn cùng phòng Nhạc Tư cũng quen .
Đợi hai ngày.
Chu Linh Giang Tiểu Lệ: "Lương của tớ gửi một nửa về nhà, nếu đến để mượn tiền tớ thì tớ xin ." Cô cho mượn .
Gia đình Chu Linh bắt cô gửi tiền, là do cô tự nguyện.
Hôm nay phát lương ba trăm tệ, gửi về một nửa còn một trăm năm mươi tệ, trừ tiền thuê nhà thì cũng đủ tiêu, còn dành dụm một ít nữa.
Bố Chu Linh là nông dân, nhà ruộng đất.
Năm nay thu hoạch xong nộp thuế nông nghiệp, mua phân bón, còn cũng chỉ đủ cho cả nhà ăn uống, dù tiết kiệm tiền thì cũng là do cô chắt bóp từng đồng mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-213.html.]
Tháng Chu Linh tốn tiền thuê nhà, lương chỉ một trăm tệ nên gửi tiền về nhà. Tháng lương tăng, dư dả nên Chu Linh gửi tiền về.
Tiền của Chu Linh gửi một nửa về nhà, lúc chắc chắn tiền dư để cho Giang Tiểu Lệ mượn.
Giang Tiểu Lệ một lúc, ngập ngừng hỏi: "Có thể cho tớ mượn một ít tiền lộ phí ?"
"Cậu định ?" Chu Linh hỏi.
Chẳng lẽ định núi .
Nước mắt Giang Tiểu Lệ trào : "Tớ về thủ đô."
Cô quẹt nước mắt, để Chu Linh thấy .
Đây là thông suốt .
Chu Linh thấy Giang Tiểu Lệ bằng lòng về thủ đô, thoát khỏi vũng bùn ở nhà, tâm trạng khá hơn đôi chút, cô đưa Giang Tiểu Lệ nhà, còn đặt túi hạt dưa một cân mà Hứa Bát Tuyết đưa cho lên bàn bảo Giang Tiểu Lệ ăn .
"Sao nghĩ thông ?" Chu Linh hỏi cô.
Giang Tiểu Lệ uể oải: "Số tiền hai vạn tệ chia chác xong, bọn họ chịu đưa ." Cô dừng một chút tiếp, "Vết thương ở chân bố tớ, ông chịu lấy tiền của chữa. Sau đó tớ đưa ông đến bệnh viện kiểm tra, chỉ là thương gân, trẹo chân thôi." Không thương tổn gì đến xương cả.
Vết thương ở chân bố cô nghiêm trọng như vẻ ngoài.
Trước đó vết thương m.á.u me đầm đìa là vết thương ngoài da, thì đáng sợ nhưng bôi t.h.u.ố.c là khỏi.
"Bọn họ tớ..." Giang Tiểu Lệ nửa chừng, cuối cùng vẫn thốt lời.
Cô lẩm bẩm: "Tớ hết tiền ."
Tiền của cô cô lột sạch từ lâu.
Số tiền bệnh viện đó cũng là do Vương trả.
Cái họ Vương chính là gã khờ bỏ hai vạn tệ tiền sính lễ để cưới vợ đấy.
Chu Linh hỏi cô: "Họ ?"
Cô hỏi ngoài cửa sổ.
"Đi mua chữ 'Hỷ' dùng cho đám cưới ." Giang Tiểu Lệ .
Tâm trạng Chu Linh phức tạp.
Rốt cuộc cô cũng phòng lấy hai mươi tệ , đưa tay Giang Tiểu Lệ: "Cầm lấy mà mua vé xe ."
Cô thực sự còn dư dả gì hơn.
Nhắc mới nhớ, đầu tiên Giang Tiểu Lệ rời khỏi trường, tiền mượn của mấy bạn cùng phòng đến giờ vẫn trả .
Giang Tiểu Lệ ngửi thấy mùi hôi quần áo của , nhỏ giọng hỏi Chu Linh: "Tớ thể tắm nhờ ở đây một chút ?"
Tắm một chút.
Tắm xong, Giang Tiểu Lệ nhỏ giọng, vẻ đáng thương hỏi, thể ở một đêm ?
Hai ngày nay cô trốn chui trốn lủi, nghỉ ngơi t.ử tế lúc nào.
Buổi tối, bạn cùng phòng Nhạc Tư về.
Lúc Giang Tiểu Lệ đang ở trong phòng Chu Linh, mặc quần áo mượn của Chu Linh.
Chu Linh thấy tiếng động bên ngoài, từ phòng ngủ : "Tiểu Tư, tớ... bạn học cũ của tớ đến đây."
"Ai cơ, Bát Tuyết ?" Nhạc Tư đang giày ở cửa, trời nóng, cô ở trung tâm thương mại cả ngày, chân đau rã rời. Về đến nhà là dép lê ngay, dép lê cho thoải mái.
Chu Linh giấu cô : "Không , là Giang Tiểu Lệ."