Thập Niên 80 Xuyên Thành Tiểu Bảo Mẫu - Chương 99

Cập nhật lúc: 2025-03-23 15:01:20
Lượt xem: 12

Dị năng của Khương Nguyễn có thể chữa lành, nhưng không loại bỏ được cảm giác đau, cô nói: “Chú ơi, cháu sẽ rút mảnh kính ra, sẽ rất đau đấy, nhưng sau khi rút ra, chú sẽ ổn thôi.”

“Cành cây có thể gãy bất cứ lúc nào, con gái à, chú sợ là mình không qua khỏi được, con đi đi thôi.”

“Chú sẽ ổn thôi!”

Khương Nguyễn nắm chặt mảnh kính lồi ra ngoài bằng một tay, dùng tay kia để đỡ phía sau cổ, khả năng chữa trị đặc biệt của cô liên tục khắc phục những tổn thương trên động mạch.

Mảnh kính được lấy ra cực kỳ chậm rãi, quá trình này kéo dài mấy phút, ông chú được cô chữa trị đã đau đến mức ngất đi.

Khương Nguyễn rất bội phục, chú thật dũng cảm, dù đau đến ngất đi cũng không hề than vãn một tiếng, mảnh kính được lấy ra, động mạch được khắc phục, nhưng vẫn còn một vết thương sâu khoảng một centimet mà cô không thể chữa lành bằng dị năng của mình.

Hơn nữa thân cây kẹp thân xe khách không chịu nổi trọng lượng nên đứt gãy, xe khách rơi xuống vực trong lúc Khương Nguyễn kiệt sức.

Những người ở đầu dây thừng kêu lên xé ruột xé gan, sau khi bụi bặm lắng xuống, họ thấy cô gái nhỏ một tay ôm lấy hành khách cuối cùng đã bất tỉnh, tay kia nắm chặt lấy đầu dây, đung đưa lơ lửng, tình cảnh khiến người ta không khỏi hoảng sợ.

Tài xế nghẹn ngào hét lên: “Con gái, con hãy cố lên!”

Mọi người vội vàng kéo Khương Nguyễn và hành khách bất tỉnh lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-99.html.]

Tài xế kiểm tra hành khách bất tỉnh, phát hiện dù m.á.u chảy nhiều nhưng thực tế vết thương rất nông, chỉ khoảng một centimet, sau khi sơ cứu gấp, ông ấy bảo mọi người cẩn thận đưa lên xe, trong số mười mấy hành khách, chỉ có bảy tám người bị thương nhẹ, còn lại đều bị thương với mức độ khác nhau, thậm chí có người gãy xương, cần được đưa đến bệnh viện gần nhất càng sớm càng tốt.

Thấy Khương Nguyễn không lên xe, tài xế nôn nóng: “Con gái, con đi với chúng tôi, đến thị trấn sẽ lập tức báo cảnh sát, sẽ có cảnh sát đến.”

Khương Nguyễn dựa vào cái cây lớn để hồi phục sức lực, nói: “Mất dấu kẻ buôn người, không biết bao giờ mới có thể giải cứu người cháu quen biết trở về, chú ơi, chú lái xe đưa họ đến bệnh viện đi.”

Cảnh sát dựa vào manh mối mà Tần Viêm cung cấp, đưa Lưu Kim Vân về đồn để tìm hiểu tình hình.

Người bình thường vào đồn cảnh sát đã sợ, lại càng hoảng sợ khi được hỏi về chuyện buôn người, Lưu Kim Vân vừa sợ hãi vừa tức giận.

“Ai bịa đặt vu khống, cung cấp tin tức đó? Dù tôi không phải là mẹ ruột của Khương Nguyễn, cũng không thể tìm đám buôn người bắt cóc nó, lòng tôi chưa đen tới mức đó. Thưa anh cảnh sát, những người bình thường như chúng tôi, tránh xa đám buôn người còn không kịp, làm sao đi tìm chúng được, đúng không?”

Nhưng trên người bà ta thực sự có điểm đáng nghi, cảnh sát hình sự chịu trách nhiệm thẩm vấn hỏi: “Bà Hoàng ở khu xóm chung của các bà nói, hôm qua gia đình bà lần đầu tiên tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho Khương Nguyễn, nhưng Khương Nguyễn không ăn, còn nói rằng các bà muốn hại cô ấy, chuyện này là sao?”

Khương Kiến Xuân ở bên cạnh hối hận không thôi, coi Khương Nguyễn như một mối họa, đối xử tốt với mối họa cũng sẽ liên lụy bản thân.

Chị ta giúp giải thích: “Anh cảnh sát, thực sự là oan uổng, em gái tôi từ nhỏ trí óc đã không tốt, hơn nữa nó còn khống chế tài xế ở bến xe, tôi luôn nghi ngờ nó mắc bệnh tâm thần, không thể dùng suy nghĩ của người bình thường để hiểu hành vi của nó.”

.

Loading...