Thập Niên 80 Xuyên Thành Tiểu Bảo Mẫu - Chương 386

Cập nhật lúc: 2025-03-27 05:54:49
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày khai trương cửa hàng trực thuộc thứ một trăm, tất cả các cửa hàng trên toàn quốc đều tổ chức sự kiện khuyến mãi để tri ân khách hàng. Khương Nguyễn không đến cửa hàng tại Hải Thị, bởi cô còn phải điều trị cho Lương Thủ Dập, ba ngày một lần, không thể chạy xa như vậy, sợ trễ nải.

Tần Viêm sắp tốt nghiệp và được phân công, thực ra danh tiếng của anh tại trường không tốt lắm, lo lắng không thể ở lại địa phương, sẽ được phân công đi nơi khác.

Khương Nguyễn quyết định sẽ cùng Tần Viêm.

Trại nuôi có Tần Ngạo quản lý, tiệm gà rán có Tuân Lực, về phần giống gà đẻ trứng, Khương Nguyễn đã suy nghĩ, chỉ cần chữa khỏi chân cho Lương Thủ Dập, cô sẽ tự do.

Theo dự kiến của Khương Nguyễn, tháng trước Lương Thủ Dập đã có thể đứng dậy, nhưng hiện tại chân anh ta chưa có bất kỳ phản ứng nào.

Sau khi điều trị, Khương Nguyễn một lần nữa hỏi anh ta, “Vẫn không cảm nhận được gì sao?”

Lương Thủ Dập kiên nhẫn đáp: “Có lẽ chưa đủ thời gian, tôi không vội, cô Khương cũng đừng buồn.”

Khương Nguyễn làm sao có thể không chán nản được, cô rất thất vọng, nói thẳng: “Anh về Hương Giang đi, chân của anh tôi không thể chữa khỏi được.”

Khương Nguyễn nói không thể chữa khỏi, từ đó cô không đến nữa, đến ngày thứ ba của liệu trình điều trị, Khương Nguyễn không xuất hiện.

Lương Thủ Dập sai Đinh Diệp Hoài đi mời, nhưng bị Khương Nguyễn từ chối.

“Tôi nói không chữa khỏi là thật sự không chữa khỏi, đừng lãng phí thời gian của mọi người nữa, để anh Lương về đi.”

Sau khi Đinh Diệp Hoài trở về, Lương Thủ Dập từ chiếc xe lăn đứng dậy đi tới cửa sổ, từ vị trí này anh ta có thể nhìn thấy trang trại nuôi trồng của Khương Nguyễn.

Thực ra, một tháng trước, đúng như Khương Nguyễn dự đoán, anh ta đã có thể đứng dậy, dù không thể chạy như người bình thường, nhưng đi lại thì không vấn đề.

Cảm giác có thể đứng thẳng sau bao lâu quả thật tuyệt vời.

Khương Nguyễn nói có thể chữa khỏi cho anh ta, và cô đã làm được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-386.html.]

Lương Thủ Dập ngồi trở lại xe lăn, hỏi Đinh Diệp Hoài, “Anh nghĩ nếu tôi mời cô Khương về Hương Giang làm bác sĩ riêng cho tôi, cô ấy có chịu không?”

Khương Nguyễn sẽ không chấp nhận, Đinh Diệp Hoài nghĩ trong lòng.

Anh ta nhẹ nhàng nói: “Tần Viêm còn ở đây, cô Khương chắc chắn sẽ không đi với ai.”

Lương Thủ Dập suy nghĩ một lúc, “Nếu chúng ta phái Tần Viêm đến vùng Tây Bắc, cách xa một thời gian, tình cảm giữa họ sẽ phai nhạt chứ?”

Đinh Diệp Hoài cảm thấy tốt nhất là không nên làm vậy, nếu Khương Nguyễn biết được, cô sẽ tức giận.

Anh ta khuyên: “Anh đã hứa với cô Khương rồi, sau khi cô ấy điều trị cho anh, anh sẽ không đụng đến gia đình cô ấy. Tôi nghĩ Tần Viêm cũng được coi là một phần của gia đình cô ấy.”

Khương Nguyễn không ngờ Lương Thủ Dập có thể đứng dậy.

Khi Lương Thủ Dập gọi cô lại, cô ngạc nhiên mở to mắt, sau đó nhanh chóng hiểu ra, liệu pháp của mình có hiệu quả, thời gian dự đoán đúng, Lương Thủ Dập đã lừa dối cô.

“Anh còn muốn ở lại làng, không sợ quyền lực ở nhà bị chiếm đoạt sao?”

Lương Thủ Dập nói: “Nếu bây giờ tôi đi về, sẽ gây rắc rối cho cô Khương, khi trở về Hương Giang, tôi sẽ đợi sau khoảng nửa năm huấn luyện phục hồi, rồi mới đứng dậy.”

Thật tốt biết bao, Khương Nguyễn nói, “Vậy anh dự định khi nào quay lại?”

“Trong vài ngày nữa thôi, còn có một việc muốn nhờ cô Khương.”

“Đừng mong chờ về trà Thần Thảo Hoa nữa.” Khương Nguyễn nói, “Ba năm nay, cung cấp cho anh và Hạ Tử Kỳ, tôi cũng không còn bao nhiêu hàng tồn.”

Lương Thủ Dập cười nói, “Là thế này, Tiểu Hương rất phù hợp với tôi, xin cô Khương giúp tôi nói với nhà họ Liễu một tiếng, nếu họ đồng ý, tôi muốn đưa Liễu Tiểu Hương đến Hương Giang.”

Loading...