Thập Niên 80 Xuyên Thành Tiểu Bảo Mẫu - Chương 368

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:30:36
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai bình nước, một bình nước nóng và một bình nước lạnh, Khương Nguyễn bắt đầu pha nước đến nhiệt độ phù hợp, hương thơm của Thần Thảo Hoa lan tỏa.

Lương Thủ Dập hỏi: “Cô Khương, loại thuốc cô dùng để điều trị cho Tần Viêm cũng như thế này sao?”

Khương Nguyễn trả lời: “Thuốc dành cho anh được nâng cấp hơn.”

Chuẩn bị cho việc điều trị, Lương Thủ Dập bất ngờ cảm thấy lo lắng, nếu chỉ là hão huyền thì sao? Không biết lúc đó Tần Viêm có lo lắng không?

Việc điều trị của Lương Thủ Dập phức tạp hơn của Tần Viêm, Khương Nguyễn không sợ anh ta đau hay không, dự định sử dụng phương pháp mạnh.

Cô nói: “Sẽ đau đấy, anh cố chịu đựng, tôi đoán Hàn Khinh Khinh đang ở quanh biệt thự, nếu anh kêu lên, cô ta chắc chắn sẽ điều tra.”

Lương Thủ Dập khao khát được cảm nhận lại, cảm giác đau là một sự xa xỉ, Khương Nguyễn đặt chân anh ta vào thùng tắm và massage đùi, anh ta không cảm nhận được gì cả.

Nhưng đột nhiên, cơn đau như đ.â.m xuyên từ lòng bàn chân lan lên đùi, như thể có kim chích di chuyển trong mạch máu, đau đớn không kém gì cực hình.

Điều trị được một nửa, Lương Thủ Dập đã ngất đi.

Khi tỉnh dậy, Khương Nguyễn đã rời khỏi phòng, anh ta nằm trên giường, phần dưới eo vẫn không cảm nhận được gì, nhưng cơn đau khi điều trị không thể sai, cô thực sự có thể giúp anh ta phục hồi cảm giác.

Lương Thủ Dập dặn Đinh Diệp Hoài, “Tháng này, anh theo cô Khương, đảm bảo mỗi tối cô ấy đều ở trong làng.”

Đinh Diệp Hoài lập tức hiểu ra, chỉ một lần điều trị đã khiến anh Lương tin tưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-368.html.]

Trại nuôi của Khương Nguyễn đã kéo dây điện thoại. Đêm muộn, Hàn Trường Phong gọi điện đến, báo rằng nhà bà Hoàng bị trộm.

Hàn Trường Phong nói qua điện thoại: “Hiện tại, nghi phạm bọn anh đã định vị là Lưu Kim Vân, nhưng khi hỏi bà Hoàng mất gì, bà ấy lại không nói, còn bảo không cần bọn anh quản, đợi em về.”

Khương Nguyễn nhảy lên như bị bỏng, vội vàng kêu Tần Ngạo phía bên cạnh khởi động máy kéo, nhanh hơn xe đạp một chút.

Tiếng động từ trại nuôi đã làm Đinh Diệp Hoài chú ý. Có lời dặn dò của anh Lương, anh ta đến hỏi Khương Nguyễn định đi đâu, nghe nói là về thành phố, nhà bà Hoàng bị trộm, Đinh Diệp Hoài đề nghị lái xe đưa cô đi.

Trong lòng Khương Nguyễn lo lắng cho bà Hoàng, quyết định không trì hoãn, cùng Đinh Diệp Hoài lái xe trở về phố.

Bà Hoàng vốn không muốn báo cảnh sát, nhưng hóa ra một bao hạt giống mười cân mà Khương Nguyễn để trong giếng cạn đã mất.

Bà Hoàng không muốn ai biết về cái giếng trong nhà, chỉ khóc với Khương Nguyễn, “Bà đánh mất cái hòm kia rồi, giờ phải làm sao?”

Những điều mà ngay cả bà Hoàng cũng không nói ra, chắc chắn phải rất quan trọng.

Khương Nguyễn hỏi anh cả, suy luận ra toàn bộ sự việc.

Sau khi khám nghiệm hiện trường, hôm nay Bảo Châu của Khương Kiến Xuân bị bệnh nặng đột ngột, chị ta đưa Bảo Châu đến bệnh viện cấp cứu. Trong đêm khuya khoắt, chỉ có Lưu Kim Vân và bà Hoàng ở trong sân.

Lưu Kim Vân dường như bị kích động tâm lý nào đó, quyết tâm làm liều, trói và bịt miệng bà Hoàng lại, sau đó bắt đầu lùng sục bốn phòng của Khương Nguyễn.

Khi tìm đến hai phòng của bà Hoàng, từ tấm lưng tủ quần áo, bà ta tìm thấy cầu thang dẫn xuống giếng cạn, lấy đi một bao hạt giống cùng với cái hòm của bà Hoàng.

Cuối cùng là Khương Kiến Xuân trở về, thấy bà Hoàng bị trói, tưởng mẹ mình bị bắt cóc, vội vàng sử dụng điện thoại trong nhà của Khương Nguyễn để báo cảnh sát.

Loading...