Thập Niên 80 Xuyên Thành Tiểu Bảo Mẫu - Chương 322

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:18:27
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đột nhiên, một trận hỏa lực dữ dội, Hạ Tử Kỳ ngã xuống sàn xe, lòng vệ sĩ lạnh toát, anh ta dùng sức kéo Hạ Tử Kỳ vào xe, sờ mạch thấy yếu ớt, anh ta không thể đưa Hạ Tử Kỳ bị thương nặng và Lương Mỹ Triệt đã sợ hãi đến mức chân mềm ra khỏi tầm b.ắ.n của đối phương.

Anh ta là vệ sĩ của Lương Mỹ Triệt, là người được nhà họ Lương trả tiền để mua mạng sống. Vệ sĩ kéo Lương Mỹ Triệt xuống xe, “Không cứu được nữa, mau đi.”

“Không được, không được! Không thể bỏ mặc anh ấy, nếu không cứu chữa, anh ấy sẽ chết, còn có cô Khương, cô ấy nói sẽ quay lại.”

Vệ sĩ trực tiếp đánh cho Lương Mỹ Triệt bất tỉnh và khiêng đi.

Họ đi rồi cũng tốt, không còn gì phải ngại, Khương Nguyễn từ xa nhanh chóng kết thúc cuộc chiến.

Hạ Tử Kỳ đã không thể giữ mắt mở lâu hơn, trong trạng thái mơ hồ, anh ta thấy Khương Nguyễn cầm một khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa bằng một tay, kiểm tra vết thương của mình, sau đó kéo mình đi.

...

Khi Hạ Tử Kỳ tỉnh dậy, vết thương vẫn chưa được xử lý, viên đạn vẫn còn trong người, nhưng ý thức của anh ta vô cùng rõ ràng, cảm giác đau đớn gấp đôi.

Khương Nguyễn kéo một cái túi vải vào, hình dạng và kích thước giống như một người đàn ông trưởng thành. Thấy Hạ Tử Kỳ tỉnh, cô bỏ túi vải bên cạnh tường, nói: “Tôi không dám đưa anh đến bệnh viện, cứ đợi anh tỉnh lại để quyết định.”

“Tôi ngủ mất bao lâu rồi?” Hạ Tử Kỳ không còn nghĩ về vấn đề: vì sao dù trong tình trạng mất m.á.u nhiều không được cứu chữa, mình lại tỉnh dậy?

“Nửa giờ.”

Hạ Tử Kỳ: “...” Đây không phải là kỳ tích y học hay vận may của anh ta, mà là nhờ Khương Nguyễn phải không?

Khương Nguyễn đá nhẹ cái túi vải không nhúc nhích, nói: “Đây là tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa đã nhắm vào anh, tôi nghĩ có lẽ anh muốn thẩm vấn, nên tôi đã bắt hắn về?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-322.html.]

“Làm sao cô bắt được hắn?” Tay hắn cầm s.ú.n.g b.ắ.n tỉa cơ mà.

Khương Nguyễn: “Có người âm thầm giúp chúng ta, không phải người đó, hôm nay anh đã c.h.ế.t rồi, có lẽ anh có một thiên thần hộ mệnh đang bảo vệ anh từ bóng tối.”

Hạ Tử Kỳ: “...” Ha ha, ha ha.

Khương Nguyễn lại nói: “Nhờ tôi chữa trị vài lần, cơ địa của anh tốt hơn một chút, tận dụng lúc anh tỉnh táo, chúng ta nên sắp xếp xem tiếp theo chúng ta sẽ làm gì, anh cần một bác sĩ, anh muốn liên hệ với ai, làm thế nào để liên hệ?”

Hạ Tử Kỳ thực sự đau đến mức không chịu nổi, anh ta hỏi: “Tài xế của tôi đâu?”

Khương Nguyễn nói: “Khi tôi cõng anh đi, đã nghe thấy tiếng xe cảnh sát, chắc hẳn đã bị đồng chí cảnh sát bắt giữ rồi.”

Hạ Tử Kỳ bảo Khương Nguyễn lấy tiền từ túi anh ta ra để gọi điện, đưa cho cô một số điện thoại, “Cô gọi cho ông ấy, đây là bác Tường, hỏi ông ấy cái bánh dẻo nhân táo tôi mua cho năm ngoái đã ăn hết chưa.”

Khương Nguyễn nói: “Mua từ năm ngoái, dù chưa ăn hết thì cũng sớm hỏng mất rồi.”

Hạ Tử Kỳ vừa đau vừa tức, “Đó là ám hiệu, ám hiệu đấy!”

“Tôi biết rồi, tôi sẽ đi ngay bây giờ, anh đừng nóng.” Khương Nguyễn đi ra ngoài.

“Lấy tiền, không có tiền cô gọi điện bằng cách nào?”

Khương Nguyễn lấy ra một cuộn tiền từ túi, nói là tìm thấy trong túi của tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa.

Cô lo lắng nói: “Tôi sợ bọn bắt cóc đang lùng sục, tôi có giọng của người bên noài, đặc điểm ngoại hình nổi bật, như vậy ra ngoài gọi điện rất dễ bị lộ, không bằng tôi tìm một đứa trẻ giúp tôi gọi điện, anh nghĩ sao?”

“Cô rất thông minh, chúng ta làm theo cách của cô.” Hạ Tử Kỳ không kìm được hơi thở, lại một lần nữa ngất đi.

Loading...