Có lẽ trưởng xã không biết đến lợi thế của giống, bí thư làng Hạ Hà nói: “Trưởng xã đừng tức giận, Khương Nguyễn là con dâu của nhà họ Tần chúng tôi, việc đả thông tư tưởng cho cô ấy chúng tôi sẽ lo.”
...
Sau khi Khương Nguyễn về làng, Tần Ngạo vừa cho vịt ăn xong trở về, hỏi: “Trưởng xã gọi cô làm gì vậy?”
Khương Nguyễn tức giận nói: “Thường Lâm Yến kết hợp với làng Trình Gia và ủy ban thôn Hạ Hà, khiến trưởng xã gây áp lực lên chúng ta, thúc đẩy việc nuôi trồng trên toàn xã.”
Trưởng xã cũng vào cuộc rồi sao? Tần Ngạo ngạc nhiên một chút, “Nuôi nhiều như vậy cần mở rộng đường bán hàng, vậy Thường Lâm Yến không phải cũng có thể lấy được nguồn hàng giống chúng ta sao?”
Khương Nguyễn cười, “Bà ta nghĩ mình tính kế khá đẹp, nhưng tôi sẽ không hợp tác. À, sao các bác và chú ở quê nhà lại bảo tôi phải nghe lời nhà chồng, bố mẹ Tần Viêm còn chẳng quản gì tôi, họ chỉ biết khoa tay múa chân, hệt như chú hề.”
Tần Ngạo: ... Kể từ lần thuê núi bị “chặt chém”, Tần Ngạo không còn cảm tình gì với họ hàng ở quê, các bác và chú ở quê, có lẽ muốn gây áp lực lên chú hai và thím hai, nghĩ đẹp thế, chú hai và thím hai chắc chắn sẽ từ chối.
Tần Ngạo nói: “Cô đừng bận tâm họ, chỉ là đối mặt với trưởng xã, tôi cũng hơi lo.”
“Nếu thế thì chuyển chỗ nuôi trồng, tổn thất chúng ta có thể chịu được, tổn thất của xã Đại Loan lớn hơn chúng ta nhiều.”
Thường Lâm Yến dùng mối quan hệ với trưởng xã Đại Loan để có thể mua nguồn hàng giống hệt nhà hàng gà rán bên kia nếu cả xã thúc đẩy, nhưng khi vừa đến gặp trưởng xã, ông ta đã tỏ thái độ không muốn quản lý chuyện nuôi trồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-281.html.]
“Cô gái tên Khương Nguyễn kia cứng đầu lắm, lại không thể thật sự ép cô ta chuyển đi chỗ khác.”
Thường Lâm Yến tức giận đến mức không nói nên lời, Khương Nguyễn là người làm ăn sao? Sao lại không biết thỏa hiệp?
Bà ta trở về tìm Trang Thành Đống, nói: “Bí quyết của bác họ cậu, phải cậu đích thân đi kiện mới lấy lại được.”
Trang Thành Đống đã đến thành phố một tháng, không muốn quay về làng làm ruộng và chịu khổ, anh ta quyết tâm phải lăn lộn ngoài này, ngày nào đó áo gấm về làng.
Anh ta đồng ý ngay, “Mẹ nuôi, con là do mẹ dạy dỗ, mẹ muốn con làm gì, con đều nghe theo.”
Bảo Trang Thành Đống kiện Khương Nguyễn, lúc đầu Thường Lâm Yến muốn nhờ Hàn Khinh Khinh thuyết phục Trang Thành Đống làm điều này, để bà ta đứng ngoài cuộc, nhưng Hàn Khinh Khinh kiên quyết không đồng ý, bŕ ta đành phải tự mình làm.
Thường Lâm Yến nói: “Chúng ta không thực sự muốn Khương Nguyễn phải vào tù, chỉ muốn gây áp lực để cô ta ngồi xuống đàm phán với chúng ta, phía trưởng xã sẵn lòng hợp tác với chúng ta, ông ta chỉ cần một lời, đội cảnh sát xã sẽ giữ Khương Nguyễn vài ngày, con cứ đi kiện đi.”
Khương Nguyễn đang chuẩn bị về thành phố để nghỉ cuối tuần, thì đột nhiên từ trạm cảnh sát xã có một chiếc xe cảnh sát đến. Cảnh sát thông báo có người tố cáo Khương Nguyễn về việc mưu sát và chiếm đoạt tài sản, yêu cầu cô trở lại trạm để điều tra.
Khương Nguyễn chưa bao giờ làm những việc như vậy, cô biết đây là sự vu khống nhưng không hề sợ hãi, sẵn lòng quay lại trạm để hợp tác điều tra, chỉ tiếc là không thể về thành phố nghỉ cuối tuần như dự định.
Cô nói với Tần Ngạo: “Anh về thành phố đi, nói với mọi người đừng vội, có anh trai tôi ở đây, anh ấy sẽ làm rõ mọi chuyện.”