Thập Niên 80 Xuyên Thành Tiểu Bảo Mẫu - Chương 280

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:16:58
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trưởng xã bất ngờ tìm đến Chu Thành Trung, có lẽ là nhờ mối quan hệ của Thường Lâm Yến với trưởng xã.

Bà ta định tiên lễ hậu binh?

Việc toàn xã thúc đẩy không phải là không khả thi, nhưng cần phải sau khi nhu cầu và cung ứng được mở rộng, chứ không phải để tiện cho Thường Lâm Yến có được nguồn cung ổn định.

Cạnh tranh trong việc kinh doanh cửa hàng gà rán gay gắt, cô phải đảm bảo nguồn hàng độc quyền cho Tuân Lực, giống gà và thức ăn cô nuôi dưỡng, đều không muốn cung cấp cho cửa hàng gà rán của Thường Lâm Yến.

Khương Nguyễn nói: “Vậy cháu đi cùng chú nhé.”

Tần Ngạo chạy ra, lo lắng nói: “Tôi gọi điện cho Tuân Lực và Tần Viêm nhé.”

Khương Nguyễn vẫy tay nhỏ, “Không cần, những việc tôi có thể tự giải quyết thì không cần phải nhờ vả họ. Nếu tôi không giải quyết được, phiền toái đến nhiều người không tốt, thà chuyển nghề khác.”

Làm sao có thể bỏ nuôi nghiệp được, làng Đại Loan mới thấy được hy vọng về việc nuôi trồng mà.

...

Trưởng xã của Đại Loan đang tiếp đón các cán bộ làng từ làng Trình Gia và làng Hạ Hà, hai làng đã thỏa thuận, đến gặp trưởng xã để bàn bạc về kế hoạch thúc đẩy phát triển nghề phụ của toàn xã.

“Bí thư Chu, cô Khương, hai người đến đúng lúc, chúng ta cùng thảo luận xem làm thế nào để thúc đẩy việc nuôi trồng của làng Đại Loan ra toàn xã?”

Trưởng xã cười tươi, tự tay rót nước để pha trà mời mọi người.

Chu Thành Trung thấy khó xử, ông ấy không quen với việc giao tiếp với các quan chức và lãnh đạo, nhất là những người lãnh đạo khéo léo, ông ấy chân thành nói: “Trưởng xã, việc nuôi trồng toàn là nhờ vào công nghệ giống và thức ăn của cô Khương, làng chúng tôi cũng không có tiếng nói.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-280.html.]

Trưởng xã quay đầu nhìn Khương Nguyễn, quá trẻ, có thực sự giỏi như lời đồn không?

Nhưng nếu có thể thúc đẩy toàn xã thì đó cũng là thành tích của ông ta, ông ta rất muốn thúc đẩy điều này.

Trưởng xã đưa tách trà đã pha cho Khương Nguyễn, “Cô Khương, là người nuôi trồng giỏi nhất xã chúng ta, xin hãy phát biểu ý kiến của mình.”

Phát biểu thì phát biểu, Khương Nguyễn không nhận lấy tách trà, bởi vì sau khi phát biểu, cô có lẽ sẽ không có trà để uống.

Cô kiên quyết nói: “Xã Đại Loan có đến mười một làng, phạm vi quá rộng, tôi không thể quản lý hết, việc thúc đẩy phát triển kinh tế cho người dân là trách nhiệm của các cán bộ như các ông, tôi chỉ là một người nuôi trồng nhỏ, ý thức chưa cao, chỉ lo lắng cho lợi nhuận của mình. Nếu trưởng xã tức giận, tôi có thể chuyển chỗ nuôi trồng.”

Trưởng xã không ngờ một người nuôi trồng nhỏ lại có thái độ kiêu ngạo như vậy, nói chuyện không khéo léo, thậm chí từ chối cũng không cần làm mất mặt lãnh đạo ngay trước mặt.

Ông ta tức giận đặt cái tách trà xuống bàn thật mạnh bạo.

“Một người nuôi trồng, sử dụng đất của xã Đại Loan, lấy đâu ra cái kiêu ngạo ấy?”

Khương Nguyễn nói: “Nếu ông không có việc gì khác, tôi xin phép về trước.”

Ngay khi Khương Nguyễn rời đi, trưởng xã bắt đầu chỉ trích Chu Thành Trung, “Ông giao rừng núi trong làng cho người như thế nào vậy?”

Chu Thành Trung khuyên nhủ: “Dù cô ấy là người như thế nào, miễn là cô ấy có thể giúp làng chúng tôi giàu có, tháng trước mỗi hộ gia đình trong làng đều có thu nhập bình quân là bốn mươi đồng.”

“Đến vậy ư?” Trưởng xã ngạc nhiên, nhìn về phía làng Trình Gia và làng Hạ Hà, chẳng trách hai làng này sốt ruột muốn phát triển nuôi trồng.

Trưởng xã nói: “Nếu cô ta không muốn hợp tác, các ông hãy phát triển kinh tế tập thể, chính làng tự mình nuôi trồng.”

Loading...