Anh chưa bao giờ nghe nói rằng rễ nhân sâm có thể trồng được mầm. Tần Viêm không muốn đi sâu vào phương pháp của Khương Nguyễn, biết rằng cô rất đặc biệt, nếu không chân anh làm sao lại khỏi.
Chỉ đối với những người cô tin tưởng, cô mới hé lộ một chút về sự đặc biệt của mình, như việc cho anh xem cách nuôi mầm Thần Thảo Hoa.
Tần Viêm kìm nén sự ngạc nhiên trong lòng, cười nói: “Em cũng thật lợi hại, vậy khi nào chúng ta sẽ trồng chúng?”
Đất trong hộp xốp chỉ đủ sức để mầm nảy lên, muốn cho chúng phát triển cần một khoảng đất lớn hơn để “bón phân”, tức là tưới năng lực đặc biệt cho đất.
Những mầm nhỏ được kích thích bởi năng lực đặc biệt sẽ hấp thụ những dưỡng chất đặc biệt từ đất để phát triển, quả thu được mới có hiệu quả chữa bệnh.
Cô nói: “Em muốn chuyển gieo chúng sang vườn nhà bố mẹ, khi lớn hơn nữa thì chuyển vào rừng.”
Lô Thần Thảo Hoa này là giống mới, hạt giống thu được từ lứa quả đầu tiên có thể dùng để gieo trồng.
Tần Viêm cùng cô chuyển ba hộp mầm nhỏ đến vườn sau nhà của Hàn Hoài Nghiệp.
Hàn Hoài Nghiệp thông minh hơn Tần Viêm. Ông ấy nhìn vết sẹo trên cổ, luôn giữ bí mật cho cô bé. Giờ thấy những mầm non cô bé nuôi dưỡng trong mùa đông, hơn hai mươi cây, chắc chắn là thảo dược quý có thể chữa bệnh, cứu người. Đó là một đứa trẻ tốt bụng.
Hàn Hoài Nghiệp bảo vợ mình của mình g.i.ế.c hai con gà trong sân, “Đừng để làm hỏng mầm non của Nguyễn Nguyễn, tối nay chúng ta ăn món gà hầm nấm.”
“Vâng ạ.” Khương Nguyễn chạy đi bắt con gà nhỡ, cùng mẹ Phó thịt gà nấu cơm.
…
Tần Viêm đi mua nấm, trên đường về gặp Chung Văn Văn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-221.html.]
Anh đã tìm hiểu rõ quan hệ gia đình của cô ta, bố cô ta làm việc trên đường sắt, đã hy sinh khi sửa chữa đường sắt bị hỏng, bạn chiến đấu của bố cô ta những năm qua luôn quan tâm đến họ, mỗi khi về thủ đô đều đến thăm, hơn hai mươi năm qua, bạn của bố cô ta giờ đã giữ chức vụ cao, chỉ là năm xưa xuống sông cứu người vào mùa đông, bây giờ bị viêm khớp rất nặng.
Có lẽ Chung Văn Văn đến tìm Khương Nguyễn để nhờ cô chữa trị.
Tần Viêm tỏ vẻ như không thấy, nhưng Chung Văn Văn gọi anh, “Tần Viêm, chào cậu, nhà đối tượng của cậu ở dãy nào?”
Tần Viêm rất cảnh giác, “Có chuyện gì cứ nói với tôi.”
Chung Văn Văn cười nói: “Nhà tớ có người thân bị viêm khớp nặng, muốn nhờ cô ấy chữa trị, bao nhiêu tiền cũng được.”
Dù Khương Nguyễn có thể chữa bệnh, cũng không phải để làm ơn thay cô ta.
Tần Viêm nói: “Thì mời người thân của cô đến đây.”
“Cậu, cậu có biết người đó là ai không, biết bao nhiêu người muốn gặp mặt mà không được đó.” Chung Văn Văn tự hào nói: “Nếu cậu biết, ngược lại cậu sẽ phải cầu xin tớ để các cậu đi chữa bệnh cho người ấy.”
Tần Viêm đoán chính là người mà anh đã tìm hiểu, thực sự rất nhiều người muốn gặp mặt nhưng không thể, nhưng như thế có nghĩa là anh cũng phải xum xoe tiếp cận sao?
Dù sao, việc Khương Nguyễn chữa bệnh cho ai cũng không phụ thuộc vào địa vị.
Tần Viêm nói: “Tôi vẫn giữ lập trường của mình, muốn chữa bệnh thì tự đến.”
Tần Viêm đem nấm mua về đưa vào bếp, Khương Nguyễn đã bắt đầu hầm thịt gà. Cô vừa nghe thấy tiếng động bên ngoài, liền hỏi: “Anh Tần Viêm, anh đang nói chuyện với ai vậy?”
“Chung Văn Văn.” Tần Viêm vừa giúp rửa nấm, vừa nói: “Cô ta có một người thân rất lợi hại bị bệnh muốn tìm em chữa trị, anh bảo người bệnh tự đến, cô ta lại nói rằng người thân của mình rất lợi hại, không đến khám sẽ hối hận, nhưng anh nghĩ em sẽ không hối hận, nên đã từ chối.”