Thập Niên 80 Xuyên Thành Tiểu Bảo Mẫu - Chương 113

Cập nhật lúc: 2025-03-23 15:01:53
Lượt xem: 25

Sáng sớm, mẹ mới của cô đã chuẩn bị xong bữa sáng, trong chén cháo trắng có những miếng khoai lang thơm phức, bánh bao thịt mua từ ngoài tiệm, bánh quẩy, quả thật là ngon hơn bữa sáng nhà họ Khương nhiều.

Vậy thì ăn một chút đi.

Trong bữa sáng, Khương Nguyễn quan sát thấy, cha Hàn thái độ khá tốt, mẹ Hàn có vẻ mặt rối bời, anh hai Hàn nói vài lời chua cay, lo lắng Hàn Khinh Khinh sáng ăn gì?

Chỉ có cảnh sát Hàn thực sự quan tâm đến cô, Khương Nguyễn chuẩn bị đi làm, ý của nhà họ Hàn là muốn cô nghỉ việc.

Khương Nguyễn hỏi: “Nghỉ rồi con làm gì?”

“Em không cần làm gì cả, nhà họ Hàn nuôi được em.” Hàn Vân Thanh nói: “Em gái tôi đi làm bảo mẫu, tôi sẽ bị người ta cười chê.”

Khương Nguyễn: “Vậy anh không cần kết bạn với những người cười chê anh, thay vì bảo em nghỉ việc.”

“Chuyện công việc từ từ bàn.” Hàn Trường Phong nói: “Trước khi tìm được công việc phù hợp cho Nguyễn Nguyễn, tạm thời cứ làm việc ở nhà họ Tần đã.”

“Nguyễn Nguyễn, trưa và tối con không về ăn cơm phải không?” Mẹ Hàn hỏi.

“Dạ.” Khương Nguyễn gật đầu, “Nhà anh Tần Viêm bao ăn.”

...

Hôm nay Tần Viêm phải đến trường tham gia kỳ thi hàng tháng, anh hỏi Khương Nguyễn nhà họ Hàn đối xử với cô thế nào?

Khương Nguyễn nói ngoại trừ anh cả Hàn, những người khác vẫn còn nhớ Hàn Khinh Khinh, nhưng cô không quan tâm, cô không hề buồn, hơn nữa giờ lương của cô không cần phải nộp cho hai bên, cô còn vui nữa là khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-xuyen-thanh-tieu-bao-mau/chuong-113.html.]

Bữa sáng Tần Viêm mời cô ăn bánh bao ở cổng trường, chỗ ngồi trong tiệm hình chữ L, ăn được nửa chừng, nghe thấy hai cô gái ở đầu kia nói chuyện, là Hàn Khinh Khinh và Mộ Tuyết Hội.

Mộ Tuyết Hội liên tục an ủi Hàn Khinh Khinh, “Nhà họ Khương điều kiện kém cỏi thế, nhìn cánh tay, cổ cậu bị muỗi đốt đến mười mấy phát, mẹ cậu thấy sẽ đau lòng c.h.ế.t mất, không phải cậu nói trưa nay mẹ cậu đến mang cơm cho cậu sao, Khinh Khinh, cậu đừng ngại, nhà bác cả Hàn không có con, không bằng cậu bảo mẹ nói với bác cả, cho cậu được nhận làm con nuôi của bác cả, nhà họ Khương chắc chắn đồng ý.”

Mộ Tuyết Hội nhắc đến mẹ, đương nhiên là đang nói về mẹ Hàn.

“Còn nhà họ Thẩm đã đính ước với cậu từ bé, cậu không thể nhường tất cả cho Khương Nguyễn được, đúng chứ? Khinh Khinh, cậu phải tranh thủ, cậu được nhận làm con nuôi của bác cả, cũng coi như con của nhà họ Hàn, chuyện hôn sự này có thể giữ được.”

Hàn Khinh Khinh ngẩn ngơ một lúc mới nói: “Tớ cũng không biết, buổi trưa mẹ tớ đến, tớ sẽ bảo mẹ xem sao.”

“Buổi trưa tớ sẽ đi cùng cậu.” Mộ Tuyết Hội nói.

“Đã thế này mà cậu vẫn muốn làm bạn với tớ, cảm ơn cậu, Hội Hội.” Hàn Khinh Khinh biết ơn nói.

Mộ Tuyết Hội cười gượng, cô ta chỉ cảm thấy Hàn Khinh Khinh vẫn còn có thể cứu vãn.

Tần Viêm nắm chặt đũa, anh suýt nữa đã quên, Hàn Khinh Khinh còn có một đối tượng đã đính ước từ bé, giờ đã nhận lại thân phận, chẳng phải chuyện ước hẹn đó sẽ rơi vào đầu Khương Nguyễn sao?

Khương Nguyễn nhìn Tần Viêm với ánh mắt nghiêm túc, hỏi: “Anh Tần Viêm, anh đang nghĩ về chuyện gì nghiêm trọng vậy?”

Tần Viêm không thể nói rằng mình lo lắng cho hôn sự đã định từ bé của Khương Nguyễn.

Dù Khương Nguyễn có đồng ý, kẻ say mê Hàn Khinh Khinh - Thẩm Thiên Minh kia cũng sẽ nhắm vào Khương Nguyễn.

Dưới áp lực từ phía gia đình hai bên, họ miễn cưỡng đính hôn và kết hôn, cuộc sống của Khương Nguyễn cũng chẳng thể nào yên bình.

.

Loading...