Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời! - Chương 379: Thất vọng tràn trề
Cập nhật lúc: 2026-01-15 18:49:41
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hay lắm, các chơi xỏ một vố, các liên thủ diễn một vở kịch lớn ngay mặt .”
Trịnh Bạch bây giờ còn gì hiểu nữa, bọn họ chính là cố ý.
Từ lúc đào , bên quyết định giăng một bàn cờ lớn, Kiều Đại Hà và Thạch Quảng Tiến giả vờ mua chuộc, đó chờ thời cơ.
Cái gì mà đột nhiên phát hiện kẻ phản bội, lâu như chuyện gì, cứ nhằm lúc mua chuộc xong thì xảy chuyện.
Đây chẳng là mặt bảo lãnh cho , lừa của một khoản tiền lớn .
Hắn còn đang đắc ý, nghĩ rằng dựa những món ăn mới đó để chiếm lĩnh thị trường, khiến Hảo Khách Cư còn đất sống.
Không ngờ, còn đất sống là , nguyên liệu bên giống hệt, tên món ăn cũng giống hệt, nhưng cứ thiếu một chút.
Đây là cố ý sỉ nhục thì là gì? Bọn họ vả mặt một cách trắng trợn, thẳng cho , lừa.
Hắn nghĩ đến những chuyện mà nhà vợ , lẽ ngay từ đầu nên cẩn thận hơn một chút, vợ chồng Mạnh Lệnh Trung xoay như chong ch.óng.
“Ông chủ Trịnh, món ăn mới bên Hảo Khách Cư chính là như , nếm thử, mùi vị sai một ly.”
Thạch Quảng Tiến rõ tay nghề của , đây ở Hảo Khách Cư, ông là tổng bếp trưởng, quản lý bộ bếp .
Dù ở phía , Kiều Đại Hà cũng tôn trọng ông , nếu chẳng tìm cách gả con gái cho con trai ông .
Trong lòng ông ơn Mạnh Lệnh Trung, những năm nay càng một lòng một theo việc, từng suy nghĩ lệch lạc.
Chỉ là con trai chính là mạng sống của ông , huống chi con dâu thai, dù c.h.ế.t cho Kiều Đại Hà ông cũng cam lòng.
Bây giờ theo ông đến chỗ Trịnh Bạch, địa vị của họ đổi, đây còn là Hảo Khách Cư, còn là nơi họ thể một chủ.
Cả ngày việc mí mắt của ông chủ tự tại, hơn nữa bên ít đầu bếp, ai phục ông , ông cũng nhanh ch.óng tạo dựng uy quyền.
Những món ăn đó ban đầu đều do ông tự tay , ông đó là bí phương.
Vì khi đến đây, ông một gian bếp nhỏ độc lập, đây là điều khác biệt so với những khác.
Để đảm bảo giống hệt bên Hảo Khách Cư, ông chú tâm, mỗi món ăn ông đều nếm thử, từng sai sót.
Ban đầu việc kinh doanh ở đây quả thực , ít rằng giống hệt Hảo Khách Cư, lửa còn kiểm soát chính xác hơn.
Lúc đó ông nghĩ rằng chỉ cần dựa tay nghề , ông cũng thể săn đón như ở Hảo Khách Cư.
mấy ngày, việc kinh doanh ở đây dần dần nguội lạnh, hỏi mới món ăn bên Hảo Khách Cư ngon hơn và mắt hơn của họ.
Thạch Quảng Tiến tưởng rằng bên đó món mới gì, ngờ vẫn là mấy món đó, tại như ?
Mạnh Lệnh Trung cố ý giấu nghề? Lẽ nào sớm kế hoạch của họ? Tại cứ kém hơn một chút, khi lựa chọn hơn, luôn bỏ tiền để ăn những món ngon hơn.
“Ông chủ Trịnh, , đây chắc chắn là Hảo Khách Cư món mới, thể ông , một năm nay, về cơ bản cứ cách một thời gian, khi sắp ăn ngán, bên đó sẽ tung món mới.”
“ nghĩ bọn họ chắc chắn một cuốn thực đơn bí phương, chỉ là lấy một , mỗi đều dạy một hai món.”
Thạch Quảng Tiến thậm chí còn cảm thấy lưng Hảo Khách Cư đầu bếp cao tay hơn, chỉ là vẫn luôn chịu lộ diện.
“Bí phương? Các Mạnh Lệnh Trung và bọn họ tin tưởng , giao cho các ?”
“Ngươi thì thôi , ít nhất còn nấu ăn, còn ngươi thì ? Đến đây bao nhiêu ngày gì?”
Trịnh Bạch tin lời ông , còn bí phương nữa chứ, nếu thật sự bí phương bọn họ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-xuyen-den-dem-tan-hon-ga-nham-phong-quan-quan-nang-hoa-si-hanh-phuc-tron-doi/chuong-379-that-vong-tran-tre.html.]
Thạch Quảng Tiến thì thôi, còn Kiều Đại Hà chỉ là một kẻ vô dụng chỉ chỉ tay năm ngón.
Chỉ bằng mà thể quản lý Hảo Khách Cư đây ? Trịnh Bạch càng nghĩ càng thấy đúng, đây chắc chắn là cái bẫy do Mạnh Lệnh Trung và bọn họ cố ý giăng .
Chỉ ngốc nghếch nhảy .
Chỉ là Trịnh Bạch Kiều Đại Hà chỉ là may mắn, lúc Hảo Khách Cư thành lập, cả tỉnh thành vẫn chỉ tin tưởng nhà hàng quốc doanh.
Lúc đó Hảo Khách Cư ai coi trọng, Mạnh Lệnh Trung tốn ít công sức ở đây.
Người đào tạo nhân viên là , thu mua nguyên liệu đường nước bước, Kiều Đại Hà từng gặp khó khăn gì.
Đợi đến khi thứ quỹ đạo, mới giao cho Kiều Đại Hà và bọn họ.
Những nhân viên từng chứng kiến thủ đoạn của Mạnh Lệnh Trung, một ai dám lời.
Kiều Đại Hà tốn chút công sức nào, càng thủ đoạn đặc biệt gì, chỉ là thời gian dài, Mạnh Lệnh Trung bận rộn, thời gian đến đây ít .
Dần dần, nơi trở thành nơi Kiều Đại Hà và Thạch Quảng Tiến một chủ, đợi đến Hảo Khách Cư món mới, danh tiếng ngày càng lớn, hai họ càng tung hô đến mức trời đất là gì.
Nói bản lĩnh bằng họ vận may, Trịnh Bạch cảm thấy Kiều Đại Hà quản lý giỏi, tay nghề của Thạch Quảng Tiến càng đáng nể.
Ngay cả những nhân viên họ mang đến, cũng đều là do Hảo Khách Cư tốn công tốn sức đào tạo .
Họ đến đây, giao cho trọng trách, ngờ Kiều Đại Hà quản lý , những nhân viên mang đến càng kiêu ngạo.
Động một chút là bên bằng Hảo Khách Cư, động một chút là họ ở Hảo Khách Cư chính là như .
Trịnh Bạch nghĩ lẽ họ mới đến quen, nên đặt hết hy vọng món ăn của Thạch Quảng Tiến.
Cuối cùng là thất vọng tràn trề!
“Các cần giải thích với nhiều như , cũng quan tâm lưng các gì, vì các mà tốn bao nhiêu tiền, chỉ cần một kết quả hài lòng.”
“Ngươi bí phương gì ? Vậy thì nghĩ cách lấy về đây, quan tâm các dùng cách gì, nếu kết quả cuối cùng hài lòng, hậu quả các gánh nổi .”
“Ta dễ chuyện như Mạnh Lệnh Trung, để các trả tiền là xong , hai nhà các là thông gia?”
“Không ở tuổi của các , nếu con cái xảy chút chuyện ngoài ý , các chịu nổi ?”
Trịnh Bạch bây giờ còn chút tin tưởng nào với họ, trực tiếp uy h.i.ế.p một cách trần trụi, càng tin suy nghĩ của , Mạnh Lệnh Trung chơi một vố.
nếu thật sự là như , chứng tỏ hai vẫn là của Mạnh Lệnh Trung, nếu thật sự trộm bí phương vẫn cách.
Lời của Trịnh Bạch dứt, Kiều Đại Hà và Thạch Quảng Tiến ở bên mặt đều tái xanh, bảo họ trộm công thức?
Nghĩ đến Mạnh Lệnh Trung, hai họ rùng một cái.
Họ chỉ mong cả đời bao giờ gặp Mạnh Lệnh Trung nữa.
“Sao? Không ? Hay là các chính là gián điệp của Mạnh Lệnh Trung?” Trịnh Bạch thấy họ lên tiếng, trong lòng càng thêm chắc chắn.
“Không , cái đó… đó dễ chọc , cũng là vì uy thế của ông chủ Trịnh, mới tay đối phó chúng .”
“Nếu theo tính cách của , chắc chắn sẽ đả kích chúng một trận tàn nhẫn, chúng lúc đến cửa, đừng là trộm bí phương, trả thù là may lắm .”
Thạch Quảng Tiến đầu óc như Kiều Đại Hà, thẳng .