Thập Niên 80: Vợ Béo Mang Thai Được Ông Chồng Bá Đạo Hết Mực Cưng Chiều - Chương 262: Cháu Là Người Thích Dì Ấy
Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:53:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ây da, Đại Ngưu ... Cháu xem đứa trẻ nhà cháu, tuổi còn nhỏ thế chạy theo dì ? Cháu đây là học ai hả!”
Ở cổng ủy ban thôn, bà ngoại Thủ Tài kéo Thẩm Đại Ngưu, thấm thía khuyên nhủ: “Cháu lời, chúng về ? Dì Xuân Hoa của cháu lúc ... chừng đều về nhà ăn cơm , cháu đến đơn vị dì chắc gì tìm dì !”
Thẩm Đại Ngưu điên cuồng lắc đầu: “Không! Cháu cứ đợi dì ở đây. Cháu đến nhà dì , đến nhà dì , chú Hổ T.ử sẽ vặt mất chim nhỏ của cháu!”
Bà ngoại Triệu dở dở , cúi : “Chú Hổ T.ử của cháu đó là dọa cháu thôi, ? Chú Thủ Tài cũng luôn chú dọa như đấy. Chú thể thật sự vặt chim nhỏ của cháu .”
Thẩm Đại Ngưu vẫn lắc đầu: “Không thể nào. Lúc chú Hổ T.ử , , đáng sợ. Chắc chắn, chắc chắn dọa cháu.”
Nói xong, bé bướng bỉnh phịch xuống bậu cửa, khoanh hai cánh tay ngắn ngủn : “Bà ngoại, bà . Cháu cứ đợi dì ở đây.”
“...” Bà ngoại Triệu lộ vẻ khó xử, cũng cho nữa.
lúc , phía vang lên tiếng chào hỏi của quen cũ: “Ây da, đây là bà ngoại Thủ Tài ! Eo của bà thế nào ?”
Bà ngoại Triệu gọi chuyện phiếm, cuối cùng cũng tinh thần, vội vàng dặn dò Đại Ngưu: “Cháu đừng chạy lung tung, bà ngoại qua đó mấy câu. Cháu... cháu đợi dì Xuân Hoa ? Cứ ngoan ngoãn đây đợi nha! Cháu mà chạy lung tung, là cả đời gặp dì của cháu nữa , ?”
Đại Ngưu ngoan ngoãn gật đầu: “Bà ngoại bà . Đại Ngưu chạy lung tung.”
Bà ngoại Triệu lúc mới vui vẻ đến gốc cây lớn, chuyện phiếm với quen. Cũng cách xa, chỉ cần xoay là thể thấy Đại Ngưu.
Đại Ngưu cũng ồn ào, cứ tĩnh lặng đó.
Nào ngờ một lát , phía liền truyền đến tiếng bước chân.
Đại Ngưu mừng rỡ vô cùng, dậy : “Dì Xuân Hoa!”
Sau đó nhanh ch.óng thất vọng—
Rũ cái đầu nhỏ xoay , xuống nữa.
Diêu Đình Hiên sửng sốt, xổm xuống.
“Này, nhóc con, nhóc quen chị Xuân Hoa của ?”
Đại Ngưu: “Dì Xuân Hoa của cháu em trai. Cũng em gái.”
Đây là chú Hổ T.ử từng với bé, em trai em gái của dì Xuân Hoa đều là lợn ch.ó, . Cho nên dì em trai em gái.
“Ồ~~ Không em trai ~” Diêu Đình Hiên cũng xuống bậu cửa, cợt nhả hỏi: “Vậy nhóc là gì của chị ?”
Đại Ngưu chút ngượng ngùng: “Cháu là thích dì .”
Diêu Đình Hiên nhướng nhướng mày, vẻ mặt chỗ dựa dẫm sợ hãi gì, sảng khoái : “Trùng hợp quá, cũng là thích chị .”
Đại Ngưu kinh ngạc!
Cậu bé trợn tròn mắt, về phía Diêu Đình Hiên, luống cuống xua xua đôi bàn tay nhỏ bé: “Không , chú thích dì Xuân Hoa. Chim nhỏ của chú sẽ chú Hổ T.ử vặt mất đấy!... Chú, lẽ nào chú sợ ? Chim nhỏ vặt mất , sẽ lấy vợ nữa!”
Diêu Đình Hiên khịt mũi coi thường: “Đây chẳng qua là lời dọa dẫm trẻ con thôi, xem ... đàn ông của chị Xuân Hoa cũng chẳng gì lợi hại. Ngược giống một tên lưu manh.”
Đại Ngưu sửng sốt, “phắt” một cái dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn đều đỏ bừng.
“Không, !” Cậu bé hung dữ trừng mắt : “Chú Hổ T.ử lợi hại, cực kỳ lợi hại... Nếu chú , là khác, khác cưới dì Xuân Hoa, thì Đại Ngưu chắc chắn sẽ buồn . Đại Ngưu nhất định sẽ cướp dì Xuân Hoa . Làm vợ của Đại Ngưu. mà, chú Hổ T.ử dáng cao, lớn lên cũng giống hổ lớn, giống... hùng hảo hán trong sách tranh, hơn nữa chú còn. Kiếm nhiều tiền. Cho nên Đại Ngưu chỉ thể, chỉ thể nhân tình nhỏ của dì Xuân Hoa. Không thể cướp dì Xuân Hoa !”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“...” Diêu Đình Hiên ngoài khiếp sợ , khó tránh khỏi cũng nếm vài phần kỳ quái.
Liền thầm nghĩ đứa trẻ cũng còn nhỏ nữa, chuyện lắp bắp, còn ngốc nghếch thế nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-beo-mang-thai-duoc-ong-chong-ba-dao-het-muc-cung-chieu/chuong-262-chau-la-nguoi-thich-di-ay.html.]
Kết quả còn kịp lời , bà ngoại Triệu tới.
“Đại Ngưu! Sao cháu chuyện lung tung với lạ!”
Bà ngoại Triệu đầy mặt lo lắng.
Diêu Đình Hiên lập tức dậy, treo lên nụ : “Chào bác gái, cháu lạ. Cháu là mới của ủy ban thôn. Hơn nữa lãnh đạo của cháu chính là chị Xuân Hoa.”
“Không !” Đại Ngưu điên cuồng gầm thét: “Dì Xuân Hoa em trai, em trai dì là lợn ch.ó, chú cũng lợn ch.ó ?”
Bà ngoại Triệu sợ hãi vội vàng bịt miệng Đại Ngưu , vội xin : “Ây da ngại quá nha đồng chí nhỏ, cái, cái cũng quả thật là thấy lạ mặt... Đại Ngưu nhà khá đơn thuần, cũng đừng để bụng nha đồng chí nhỏ.”
Diêu Đình Hiên gật gật đầu, khách sáo : “Ây, trẻ con mà, chuyện gì . Vậy bác cũng quen chị Xuân Hoa ? Là họ hàng của chị ?”
Bà ngoại Triệu sảng khoái : “Không họ hàng, cháu ngoại và đàn ông của Xuân Hoa là em , bạn bè đấy, quan hệ của bọn họ sắt đá lắm. Quan hệ hai nhà chúng cũng nữa.”
Đại Ngưu thấy bà ngoại Triệu trả lời câu hỏi, giãy giụa càng lợi hại hơn, thậm chí đột nhiên đổi giọng: “Cháu tìm dì Xuân Hoa nữa, Đại Ngưu về nhà tìm Đại Hắc . Bà ngoại, chúng về , chúng về .”
Bà ngoại Triệu thấy thế, còn dám chậm trễ, kéo tay bé liền : “Được , thế mới đúng chứ, Đại Ngưu. Chúng về nhà nha, về nhà chơi với Đại Hắc một lát ngủ trưa với bà ngoại, ? Vậy hẹn gặp nha đồng chí nhỏ.”
Bà ngoại Triệu vội vã lời tạm biệt.
Diêu Đình Hiên vẫn thiện: “Ây bác gái, bác thong thả.”
Chưa bao xa, Đại Ngưu liền nhịn nữa, tức giận buồn bực chất vấn: “Bà ngoại, bà nhiều như với cái chú nhỏ xa đó. Chú xa!”
“Ai xa?” Đỉnh đầu đột ngột truyền đến tiếng thô ráp.
Bà ngoại Triệu kinh ngạc : “Ây da ơi, Hổ Tử! Sao cháu đến đây? Đến đón Xuân Hoa ?”
Đoạn Hổ liếc Đại Ngưu một cái, vứt điếu t.h.u.ố.c châm lửa xuống giẫm tắt: “Vâng, đây chẳng đến giờ ăn trưa , đón cô về.”
Đại Ngưu trực tiếp lao mạnh về phía , ôm lấy Đoạn Hổ: “Chú Hổ T.ử chú Hổ Tử, một chú nhỏ xa, thích dì Xuân Hoa! Chú mau vặt chim nhỏ của chú ! Chú xa! Chú gọi dì là chị!”
Đoạn Hổ sửng sốt: “... Chính là cái xa mà cháu đó hả?”
“Vâng !” Đại Ngưu tức giận đến mức mắt đều ươn ướt: “Chú Hổ Tử, chú thể chỉ vặt chim của Đại Ngưu, vặt của chú . Chú xa!”
Bà Triệu mà như lọt sương mù, đau cả đầu: “Trời đất ơi, đây là cái gì , thích lên ? Đó chính là một đồng chí nhỏ mới đến của ủy ban thôn mà.”
“Ây,” Đoạn Hổ xoa xoa đầu Đại Ngưu, khinh mạn thối rắm hai tiếng: “Có thích dì cháu đó chẳng là chuyện bình thường ? Dì cháu xinh mọng nước bao nhiêu? Từ cục bánh tổ béo biến thành tiên nữ . Thế cô khiến thích chẳng là quá bình thường ? Hửm?”
Đại Ngưu đều hoảng , mắt đỏ hoe : “Sao chú thể như , chú Hổ Tử... Chú, chú để khác thích dì, cho cháu thích!”
Đoạn Hổ: “Chú bảo cháu thích là cháu liền thích nữa ?”
Đại Ngưu: “Không thể nào!”
Đoạn Hổ nhún vai: “ , thế chẳng là xong ?”
Đại Ngưu: “... Vậy, chú đồng ý cho cháu thích dì Xuân Hoa .”
Đoạn Hổ nhe hàm răng trắng: “Không đồng ý, cháu dám thích mặt lão t.ử, lão t.ử liền dám thơm với dì cháu cho cháu xem.”
Đại Ngưu mà một trận cạn lời.
Hồi lâu nhíu mày nhỏ suy nghĩ một chút, vội vàng đẩy : “Chú mau , mau đến chỗ chú xa đó, chỗ đó, để chú xem chú, và dì Xuân Hoa thơm . Đại Ngưu một , khó chịu. Muốn chú so với cháu, còn khó chịu hơn, khó chịu nhất!”
Đoạn Hổ đầy mặt khinh thường, hừ lạnh : “Lão t.ử cần cháu ? Hừ, đồng chí nhỏ cái rắm ch.ó, lão t.ử nhất định chọc tức thành một mụ đàn bà oa oa.”