Thập Niên 80: Vợ Béo Mang Thai Được Ông Chồng Bá Đạo Hết Mực Cưng Chiều - Chương 227: Chị Dâu Tôi Sắp Bị Người Ta Cuỗm Mất Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:26:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm qua nửa đêm về sáng tuyết rơi, mặt đất trong sân phủ một lớp dày.
Trên bàn nhà chính, Lão Phùng đeo cái kính mắt trông đặc biệt giống văn hóa nâng ly rượu thở dài,
“Hầy, Lão Thẩm , ông xem đốc công chúng đây mắt thấy sắp vợ con đầu gối tay ấp , hai chúng xem?”
Đoạn Hổ uống đỏ bừng mặt, ngậm t.h.u.ố.c lá nhếch khóe miệng, “Hừ, hai đừng so với ông đây.”
“Các cả đời cũng so .”
“...” Lão Phùng buồn bực, sang Thẩm Bảo Cường, “Lão Thẩm, đốc công hôm nay thế?”
“ quen bao nhiêu năm nay, cũng thấy vui thế bao giờ.”
“Khóe miệng cứ như dây câu cá móc lên , ... trông cứ ngốc nghếch thế nào ?”
Lão Thẩm thấy nhiều trách, “Hầy, ông đây là mới về nên .”
“Cậu từ lúc kết hôn xong là thế, càng ngày càng giống thằng ngốc.”
“Ông cần hỏi, đảm bảo là em dâu hôm qua dỗ dành đấy.”
“Cậu tự ở đó nhấm nháp vị ngọt đấy.”
“... Ê ơi, Lão Thẩm!” Lão Phùng sợ hết hồn, nhận ông uống nhiều , bộ bịt miệng ông , “Cái tật uống nhiều là cái gì cũng tuôn ngoài của ông bao giờ mới sửa ?”
“Ông đây là sống nữa !”
Lão Thẩm thản nhiên gạt , chỉ Đoạn Hổ: “Ông cái dạng khí ngốc nghếch xem, còn thể lọt cái gì?”
“May mà chuyện chính xong mới dám uống, hôm nay cái đầu tiên là nhận đúng .”
Bởi vì ba đàn ông ở nhà chính uống rượu hút t.h.u.ố.c, Đoạn Hổ liền bảo Quý Xuân Hoa với Tôn Xảo Vân về phòng.
Hai cũng ăn cơm xong , cứ rúc giường lò của Tôn Xảo Vân tán gẫu.
Tôn Xảo Vân hỏi: “Xuân Hoa, bụng thật sự đau?”
Quý Xuân Hoa đưa len cho bà: “Thật sự đau, . Con cũng đau.”
“Nghĩ thể chất của con chắc cũng coi là , hồi đó đầu tiên đến chỗ bác sĩ Trương con còn khá căng thẳng... sợ lúc để di chứng gì.”
“Con gái, chúng là phúc, ông trời đều mắt đấy, thể để con chịu khổ nữa .”
“Cốc cốc cốc.”
Bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Quý Xuân Hoa ngẩn , cũng đoán là ai.
Đoạn Hổ bọn họ đều ở trong phòng, Thủ Tài ăn cơm xong một lúc, về cho Đại Hắc ăn, cũng thể về nhanh thế .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Tôn Xảo Vân nghĩ nghĩ: “Chắc thể là nhà họ Quý nhỉ?”
Quý Xuân Hoa trầm ngâm chốc lát lắc đầu: “Chắc thể , Quý Cầm .”
“Huống hồ dạo trong thôn đều đang cô , con ước chừng cô dám dễ dàng về .”
“Con xem nhé .” Quý Xuân Hoa xuống giường xỏ giày.
Cô cửa, còn kịp hỏi, bên ngoài gọi: “Xuân Hoa , là thím Hà con đây!”
“Con nhà ? Bọn thím đến chúc tết sớm con đây!”
“!” Quý Xuân Hoa vội vàng mở cửa, “Thím, thím Hà?”
Hà Phượng hai tay xách đầy đồ, đầu tiên là vui vẻ : “Năm mới lành nhé Xuân Hoa!”
Xong mặt với bên cạnh: “Đây chính là đồng chí Quý Xuân Hoa với con đấy... con gọi là em gái!”
Quý Xuân Hoa mà ngẩn , lúc mới kịp khác mà thím Hà dẫn theo.
Là một đồng chí nam, dáng khá cao... hình như trạc tuổi cô.
Quý Xuân Hoa chợt hiểu : “Thím Hà, đây là con trai nhà thím ạ?”
Nghiêm Chính Văn vội khách sáo đáp: “Vâng, là con trai .”
Trên tay cũng xách mấy hộp đồ hộp đào vàng, lịch sự đưa cho Quý Xuân Hoa: “Em gái Xuân Hoa, năm mới lành, là mấy hôm mới về nhà.”
“Nghe nhắc đến em, trong lòng cảm thấy đặc biệt áy náy, qua đây cảm ơn em đàng hoàng.”
“ em bây giờ cán bộ nhỏ ở ủy ban thôn , dạo còn bận xóa mù chữ, cho các em nghỉ cũng muộn... hai con bàn , đợi chủ nhật hẵng qua.”
“Ây da, , hai thật sự cần thế ! Đây là cái gì chứ!”
Quý Xuân Hoa mà mặt nóng lên, hổ chịu , “Anh Nghiêm, thật sự cần .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-beo-mang-thai-duoc-ong-chong-ba-dao-het-muc-cung-chieu/chuong-227-chi-dau-toi-sap-bi-nguoi-ta-cuom-mat-roi.html.]
“Em chỉ là thư cho thím Hà, xong dạy mấy chữ, so với giáo viên dạy học đàng hoàng bằng, hai mau nhà , trời lạnh thế đừng bên ngoài.”
“Đồ ... hai là lát nữa mang về , em, trong lòng em thoải mái thím Hà!”
Đang lúc hai bên đùn đẩy, Tôn Xảo Vân thấy động tĩnh .
Bà chuyện Hà Phượng nhờ Quý Xuân Hoa thư, Xuân Hoa cái gì cũng kể với bà.
Tôn Xảo Vân nhiệt tình, đón lên : “Là đồng chí Hà Phượng ? Ây da, đây là con trai chị !”
“Thật thật , đứa bé một cái là quy củ hiểu chuyện.”
“Mau mau, chúng đều nhà, phòng chuyện.”
“Cũng là trùng hợp, Hổ T.ử nhà hôm nay cũng dẫn bạn bè ăn cơm uống rượu ở nhà chính, ước chừng mấy đứa đó đều uống ngơ ngác !”
“Chúng cũng đừng phiền bọn nó!”
“À, , chị Tôn, chị khách sáo quá, chúng thực chính là đến cảm ơn Xuân Hoa, chúc tết nhà chị.”
Hà Phượng nhỏ hơn Tôn Xảo Vân chút, lịch sự đổi xưng hô.
Mấy cứ thế náo nhiệt phòng Tôn Xảo Vân.
Ban ngày ban mặt, cửa mở cũng ngại, nhà còn nhiều khách thế .
Hơn nữa Tôn Xảo Vân cũng nghĩ lát nữa Thủ Tài mà về, cần gọi tự là .
Bà cũng ngờ, bên bọn họ phòng, Lý Thủ Tài chân bước sân.
Cậu thấy động tĩnh, tự nhiên theo bản năng liếc một cái, vặn thấy Nghiêm Chính Văn con trai Hà Phượng, mặt mang theo vài phần ngượng ngùng với Quý Xuân Hoa câu gì đó.
Xong đóng cửa, hết trong phòng.
Hai mắt Lý Thủ Tài trợn trừng, từ đầu đến chân rùng một cái thật mạnh, sải chân chạy về phía nhà chính.
Lúc chạy phòng mặt gấp đến đỏ bừng, lao thẳng về phía Đoạn Hổ, “Hỏng , hỏng Hổ!”
“Hả? Cái gì mà hỏng ?” Đoạn Hổ đang đ.á.n.h bài với Lão Phùng và Lão Thẩm.
Vắt chéo chân như thổ phỉ, ngang ngược, vứt bài: “Hây! Chặn !”
Xong : “Thủ Tài về , bốn chúng thể gom một bàn mạt chược, thì đ.á.n.h mạt chược .”
Lý Thủ Tài tức giận hét lớn: “Đánh đ.á.n.h đ.á.n.h, đ.á.n.h cái con khỉ! Anh còn đ.á.n.h nữa, chị dâu sắp cuỗm mất !”
“... Cái gì? Mày đ.á.n.h rắm cái gì thế? Mày ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g ?” Đoạn Hổ hề hề, “Vợ ông đây với tao đang đầu giường lò đan len đấy.”
Lý Thủ Tài suýt chút nữa ngất , sang Lão Thẩm: “Tai hai cũng nhét lông gà ?”
“Vừa động tĩnh bên ngoài các đều thấy?”
Lão Thẩm bịt tai, lắc đầu như bệnh thần kinh, “Hả~~? Hả?~~”
“Mày~ ~ cái~ gì~”
Lão Phùng đẩy kính mắt: “Đầu ong ong, còn thấy bên ngoài.”
“Đặc biệt là Hổ hét một câu, bây giờ bên tai cũng ong ong.”
“Được, ,” Lý Thủ Tài ngoài nhưng trong , uất ức chịu xuống bên cạnh Đoạn Hổ, trừng , “Anh cứ đắc ý nhé, đàn ông đó em thấy rõ ràng trẻ hơn .”
“Trông còn trắng.”
“Người còn ăn mặc cực kỳ thể diện, cực kỳ chỉnh tề, là kiểu lễ phép tính tình .”
“Anh đợi chị dâu với tán gẫu thêm chút nữa, nhất là tán gẫu tình cảm hẵng nhé~”
“...” Đoạn Hổ cứng ngắc đầu, “Mày, mày đùa với ông đây chứ?”
Lý Thủ Tài nhún vai: “Em đùa với cái hòn dái , hơn nữa đều đàn ông đó tự đến,”
“Còn dẫn theo một bà thím nữa.”
“Bọn họ còn xách theo nhiều đồ, cuối cùng cùng phòng thím Tôn em chuyện !”
“Tao! Mẹ kiếp!” Đoạn Hổ trực tiếp ném hết bài, chân nam đá chân chiêu lao thẳng ngoài phòng.
Lão Thẩm lập tức che mặt than : “Xong đời , thế xong đời .”
“Thủ Tài , mày cũng là thuần ngốc.”
“Mày thấy tao cố tình tiếp lời mày ? Cậu đều uống thành cái dạng ch.ó mày cứ cho ...”
“Chúng cứ đợi ném mặt mũi về tận nhà bà ngoại nhé!”