Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 735

Cập nhật lúc: 2025-03-19 06:20:32
Lượt xem: 40

Diệp Ninh hít một hơi thật sâu, nghĩ tới nghĩ lui cô vẫn cảm thấy nên khuyên anh suy nghĩ thoáng một chút.

“Là chuyện phương diện đó đó.”

“Phương diện nào? Em có thể nói rõ ràng một chút không?” Cố Phong thật sự không quá hiểu.

Diệp Ninh hơi hạ giọng, vô cùng cẩn thận hỏi: “Có phải Tiểu Đống nói đúng rồi không?”

Ngay sau đó, ống nghe bên kia im lặng chừng mười mấy giây.

TBC

“Cố Phong?” ngay lúc Diệp Ninh cảm thấy có lẽ là đường truyền xuất hiện vấn đề định cúp máy thì giọng của Cố Phong lại vang lên.

“Em hiểu lầm anh nhiều quá rồi.”

Diệp Ninh hơi sửng sốt, anh nói hiểu lầm, có lẽ là chỉ chuyện mà bọn họ đang nói chuyện, cho nên cô đã đoán sai rồi sao?

Nếu sai thì ngược lại cũng là chuyện tốt.

“Vậy cứ coi như tôi chưa từng nói qua đi.”

Bọn họ cũng không thích hợp nói quá sâu vào vấn đề này.

Hình như Cố Phong cũng ngầm hiểu, chủ động dời sang đề tài khác: “Mấy ngày nay em ở kinh thành thế nào rồi? Có bận lắm không?”

Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt lười biếng nói: “Ừm, khá là bận.”

Cố Phong cũng không hỏi cô đến kinh thành làm cái gì, người ta không hỏi, cô cũng sẽ không chủ động nói đến.

“Công việc quan trọng, nhưng cơ thể lại càng quan trọng hơn. Hôm nay bên này trời mưa to, nhiệt độ lạnh hơn nhiều, bên em thì sao?” Cố Phong vô cùng tùy ý trò chuyện nói.

Diệp Ninh thuận theo câu hỏi của anh trả lời: “Trời trong mây trắng, buổi chiều tôi và đạo diễn Trương cùng nhau đi về, còn nhìn thấy ánh nắng chiều.”

“Đã lâu lắm rồi anh không ngắm cảnh hoàng hôn. Em đã ăn tối chưa?”

“Ăn rồi. Đạo diễn Trương vốn dĩ mệt đến mức không muốn ăn, tôi phải kéo anh ta đi ăn.” Diệp Ninh vẫn có thể cảm nhận được sự vất vả của Trương Quốc Trụ.

“Dạo gần đây nhiệm vụ huấn luyện của anh cũng rất dày, hôm nay anh mới có thời gian rảnh để liên lạc với em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-735.html.]

Cố Phong bắt đầu kể lại chuyện huấn luyện trong doanh, Diệp Ninh nhàn nhã ngồi nghe, trong lúc vô tình bị Cố Phong dẫn dắt bắt đầu trò chuyện.

Tuy rằng toàn bộ quá trình đều là Cố Phong dẫn dắt đề tài, nhưng mà Diệp Ninh cũng không cảm thấy có vấn đề gì.

Chờ đến khi cô phản ứng lại thì hai người cũng đã trò chuyện hơn mười phút rồi.

Cô chủ động chào tạm biệt với Cố Phong, chờ buông ống nghe xuống, mới phát hiện cánh tay đã hơi tê mỏi.

Cố Phong gọi điện thoại đến đây là cuộc gọi có đường dài, mà cô ở chỗ này nghe điện thoại cũng dựa theo thời gian để tính tiền. Cô thì thật sự không để ý đến mớ tiền điện thoại kia, nhưng mà tự nhiên khi không nói chuyện phiếm với Cố Phong lâu như thế, cô cũng không ngờ được.

Trong quá khứ, từ trước đến nay Cố Phong chưa bao giờ chủ động kể cho cô nghe chuyện trong bộ đội.

Cô mất khoảng hai phút mới quăng được cảm xúc khác thường trong đầu ra ngoài, lại tập trung lực chú ý về phía mấy ca khúc cần phải thu âm vào ngày mai.

Mà ở đầu dây bên kia, Cố Phong cúp điện thoại xong, khóe miệng vẫn cứ cong lên, hoàn toàn không che giấu được tâm trạng vui vẻ của mình.

“Doanh trưởng Cố, đang gọi điện thoại với em dâu hả?”

Giọng của Lôi Vĩnh Minh từ ngoài cửa truyền đến, ngay sau đó cửa phòng bị hé mở, anh ta chui đầu vào.

“...”

Cố Phong nhớ rõ lúc nãy anh đã đóng chặt cửa lại.

Lôi Vĩnh Minh cười ha hả đi vào, trực tiếp trêu chọc nói: “Người ta đều nói gặp việc vui tâm trạng sảng khoái, trạng thái tinh thần của doanh trưởng Cố tốt hơn trước kia rất nhiều.”

Cố Phong ho khan, khôi phục lại dáng vẻ lạnh nhạt như bình thường.

“Làm gì có chuyện vui gì chứ, với lại hiện tại anh cũng không thể gọi em ấy là em dâu nữa.”

Lôi Vĩnh Minh lại không thèm để ý.

Tuy rằng Cố Phong và Diệp Ninh đã thật sự ly hôn rồi, nhưng mà lời đồn về hai người bọn họ còn xuất sắc hơn trước kia rất nhiều.

Với lại anh ta cũng rất rõ ràng, từ trước đến nay Cố Phong chưa từng có ý định buông bỏ Diệp Ninh, anh cũng không phải không có khả năng cưới lại Diệp Ninh về nhà lần nữa.

“Doanh trưởng Cố đương nhiên không có chuyện vui gì, nhưng mà tôi lại có chuyện vui.”

Loading...