Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1530
Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:02:57
Lượt xem: 14
Lữ Đình và Vương Kim cũng đi vào phòng, sau khi nhìn thấy Diệp Ninh, hai người gần như thở không nỗi nữa.
“Mẹ nó, Mục Văn Hạo! Ông đây g.i.ế.c c.h.ế.t mày!”
Vương Kim tức giận mắng, sau đó thật sự xoay người muốn đi g.i.ế.c Mục Văn Hạo.
Trong số ba người bọn họ, Lữ Đình là người duy nhất còn bình tĩnh, vội vàng cản anh ấy lại.
“Hiện tại không phải lúc đi để ý đến Mục Văn Hạo, mau đưa Diệp Ninh đến bệnh viện đi!”
Sự an toàn của Diệp Ninh mới là quan trọng nhất.
Hơn nữa lần này cho dù Mục Văn Hạo có làm cái gì thì cũng không thể nào chạy thoát được.
“Đúng vậy, phải cứu Diệp Ninh trước!” Vương Kim cũng hoàn hồn, vội vàng chạy đến bên cạnh Cố Phong: “Cố Phong, anh phải bình tĩnh, chúng ta nhanh chóng đưa Diệp Ninh đến bệnh viện!”
Cố Phong đương nhiên cũng biết, nhưng mà hiện tại anh thật sự không dám đụng vào người cô.
Cuối cùng Lữ Đình và Vương Kim cùng nhau giúp đỡ, Cố Phong thành công ôm Diệp Ninh đã hôn mê lên.
“Mau lái xe!”
Lữ Đình vừa xuống lầu vừa hô to.
Cố Phong ôm chặt lấy Diệp Ninh, dùng tốc độ nhanh nhất đi ra ngoài.
Mục Văn Hạo vốn dĩ đã rơi vào trạng thái bán hôn mê lại mở mắt ra, nhìn bóng dáng hai người đang rời đi, cong khóe môi lên.
Lần này lại là đang trào phúng chính anh ta.
Trong trận chiến giữa anh ta và Cố Phong lần này, cuối cùng người thất bại vẫn cứ là anh ta.
Nhưng anh ta không thua Cố Phong, mà lại thua trong tay Diệp Ninh.
Người phụ nữ ngu xuẩn kia thà là tự mình hại mình đến c.h.ế.t cũng không muốn ở bên cạnh anh ta.
Bọn họ đều nói anh ta không biết yêu là gì, nhưng nếu anh ta không yêu Diệp Ninh thì tại sao lại sẽ thất bại thảm hại như thế chứ?!
Tim anh ta... Thật sự đau quá!
“Tiểu Ninh, em cố lên, chúng ta sắp sửa đến bệnh viện rồi!” Trên đường đi, Cố Phong vẫn cứ liên tục nói chuyện với Diệp Ninh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1530.html.]
Anh chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như bây giờ.
Lữ Đình và Vương Kim cũng vô cùng nghiêm túc, đến cả lời an ủi cũng không nói nên lời.
Trong mấy năm dài dòng này, Cố Phong và Diệp Ninh thật sự đã trải qua quá nhiều cực khổ và khúc chiết.
Vương Kim chạy xe nhanh đến mức xe muốn nổ, xông thẳng đến bệnh viện.
“Bác sĩ, y tá, mau đến cứu người!”
Trong tiếng rống to của Vương Kim, Diệp Ninh bị bác sĩ đẩy mạnh vào trong phòng cấp cứu.
Ánh mắt của Diệp Ninh vẫn cứ nhìn theo bóng dáng của Diệp Ninh, mãi đến khi cách cửa dày nặng của phòng cấp cứu hoàn toàn đóng lại cản trở.
Quần áo của anh cũng dính đầy máu, là m.á.u của Diệp Ninh.
“Cố Phong, Diệp Ninh sẽ không sao đâu.” Lữ Đình vỗ vai anh.
Cố Phong vẫn cứ không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào cánh cửa kia.
Giờ phút này, thời gian giống như cũng yên lặng lại.
Vương Kim liên tục đi tới đi lui, trong vòng nửa tiếng đã nhìn đồng hồ không dưới mười lần.
Lữ Đình cũng lộ ra vẻ mặt lo lắng sốt ruột, nhưng mà hiện tại anh ấy cũng cần phải quay về để khống chế toàn bộ sự việc.
TBC
“Vương Kim, tôi phải đi xem tình hình bên phía Mục Văn Hạo, nhưng mà nơi này...”
“Nơi này cứ giao cho tôi, anh đi đi.” Vương Kim không đợi anh ấy nói xong đã thúc giục ngay.
Cái tên Mục Văn Hạo kia rất âm hiểm, lỡ như anh ta còn có chuẩn bị gì khác nữa thì cũng là chuyện rất phiền phức.
Lữ Đình không quá yên tâm nhìn về phía Cố Phong, sau đó nói: “Tôi đi nhanh về nhanh.”
Anh ấy biết rõ nếu Diệp Ninh có bất trắc gì, một mình Vương Kim ở lại nơi này chắc chắn sẽ không khống chế được Cố Phong.
Bên ngoài phòng cấp cứu trống rỗng chìm vào trong yên lặng, giống như tất cả mọi người đều đã chết.
Vương Kim lo lắng nhìn Cố Phong, anh giống như một sợi dây cung đã bị kéo căng ra đến cực hạn, một là hoàn toàn thả lỏng, hai chính là đứt gãy hủy diệt.
Anh ấy không giúp được Cố Phong, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện trong lòng, Diệp Ninh nhất định phải vượt qua được cơn nguy hiểm này...