Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1529

Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:01:06
Lượt xem: 11

Lời Mục Văn Hạo nói ra, Cố Phong cảm giác như sét đánh giữa trời quang, làm anh mất đi toàn bộ lý trí ngay lập tức.

Thậm chí tiếng nói của anh ta còn chưa dứt thì Cố Phong đã xông đến trước mặt anh ta, siết chặt lấy vạt áo của anh ta đánh đ.ấ.m điên cuồng.

Thái độ của Mục Văn Hạo quá khác thường, anh ta không thèm chống cự, cứ để mặc cho Cố Phong phát tiết.

Chờ đến khi Lữ Đình dẫn người đi vào, nhìn thấy mặt Mục Văn Hạo toàn là máu, lập tức sợ hết hồn.

“Cố Phong, dừng tay!”

Mục Văn Hạo đã bị đánh để hủy dung, nếu cứ tiếp tục đánh nữa, chỉ e là sẽ bị anh đánh c.h.ế.t mất.

Cố Phong giống như không nghe được lời ngăn cản của Lữ Đình, tiếp tục quơ nắm đấm.

Mãi đến vài phút sau, Vương Kim chạy đến giữ c.h.ặ.t t.a.y anh lại.

Cố Phong đã mất đi lý trí không cho phép bất cứ kẻ nào cản trở mình, không ngờ còn mất đi khống chế ra tay với Vương Kim.

May mà Vương Kim tránh nhau, cho nên mới không bị đánh.

“Cố Phong, anh bình tĩnh chút đi, mau đi tìm Diệp Ninh!”

Vương Kim gân cổ lên hò hét, muốn gọi lý trí của anh lại.

Cuối cùng Cố Phong cũng dừng lại, nhìn Mục Văn Hạo thở ra thì ít mà hít vào thì nhiều, ý thức được có lẽ lời uy h.i.ế.p lúc nãy của anh ta cũng không phải là thật, nếu không thì sao lại không có ai chạy ra cứu anh ta chứ!

Những người khác đã bắt đầu tìm kiếm từng phòng một.

Bóng dáng của Cố Phong chạy qua từng căn phòng, lần lượt thất vọng.

Lữ Đình đầu tiên là đi xác nhận Mục Văn Hạo còn sống, thoáng thở phào nhẹ nhõm. Khi nhìn thấy Cố Phong giống như một con ruồi bọ không đầu, anh ấy cũng không dám tưởng tượng tình cảnh hiện tại của Diệp Ninh.

“Tìm được rồi!”

Một công an đứng ở trước cửa phòng ở góc lầu hai, kêu to với mọi người.

Không đợi những người khác phản ứng lại, Cố Phong đã xông đến.

TBC

Ngay khoảnh khắc Cố Phong đi vào trong căn phòng kia, hai tay bắt đầu phát run.

Mùi m.á.u tươi nồng nặc tràn ngập trong không khí, Diệp Ninh nằm trên giường, quần áo bị m.á.u nhuộm đỏ hơn phân nửa, nhìn thôi đã thấy sợ rồi.

Đầu óc Cố Phong trống rỗng, toàn thân giống như biến thành một con rối gỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1529.html.]

“Tiểu Ninh...”

Anh dùng hết toàn bộ sức lực mới có thể gọi tên cô.

Mũi và miệng Diệp Ninh đều tràn ra m.á.u tươi, thảm không nỡ nhìn.

Nhưng cho dù là thế, khi Cố Phong vừa đi đến giường đệm, Diệp Ninh lập tức có phản ứng ngay.

Cô thậm chí đã không mở nổi mắt ra, nhưng bàn tay vẫn cứ nắm chặt lấy con d.a.o gọt hoa quả kia.

“Không... Không được đến đây...”

Cô dùng giọng nói cực kỳ yếu ớt đưa ra lời uy h.i.ế.p cuối cùng, mũi đao tiếp tục đ.â.m vào da thịt.

Mắt Cố Phong đỏ ngầu, nắm lấy tay cô, không cho cô tiếp tục tự làm mình bị thương nữa.

Anh muốn cầm lấy con d.a.o gọt hoa quả kia, nhưng mà Diệp Ninh lại không chịu buông tay ra.

Anh không dám dùng sức quá mạnh, sợ sẽ làm cô đau.

Nhưng anh lại cũng không dám quá yếu, sợ cô sẽ làm bản thân bị thương.

“Tiểu Ninh, là anh. Anh là Cố Phong, anh đến cứu em. Xin lỗi, anh đến muộn...”

Tim như đao cắt chắc cũng chỉ đến thế mà thôi.

“Tiểu Ninh, em nhìn anh đi, anh là Cố Phong đây!”

Giọng của anh dần nghẹn ngào, ước gì hiện tại có thể tự đ.â.m mình một đao.

“Cố, Cố Phong?” Hình như Diệp Ninh nghe được lời kêu gọi của anh, cố gắng xác minh thân phận của anh.

Cố Phong điên cuồng gật đầu, không quan tâm cô có thể nhìn thấy hay không.

“Là anh! Là anh!”

Có lẽ Diệp Ninh tin tưởng anh, có lẽ cũng đã đến giới hạn cuối cùng, hai tay vô lực rũ xuống.

Toàn thân Cố Phong đều phát run, muốn ôm cô lên, lại hoàn toàn không biết trên người cô bị thương bao nhiêu chỗ, sợ sẽ không cẩn thận đụng trúng những vết thương kia.

“Tiểu Ninh, em nhìn anh đi! Anh dẫn em về, chúng ta về nhà...”

Anh cẩn thận nâng mặt cô lên, nước mắt rơi như mưa.

Loading...