“Cố Phong, cậu đừng có sốt ruột, hiện tại chúng ta có thể hoàn toàn khẳng định Mục Văn Hạo chưa từng ra khỏi thành. Chỉ cần anh ta còn ở trong thành phố thì nhất định sẽ tìm được!”
Lữ Đình nhìn sắc mặt đáng sợ của Cố Phong, sợ anh sẽ vì sự mất tích của Diệp Ninh mà mất đi lý trí.
Thật đúng là cờ kém một nước, vốn dĩ bọn họ có thể bắt giữ Mục Văn Hạo bất cứ lúc nào, nhưng vì bảo đảm an toàn, anh ấy muốn chờ toàn bộ chứng cứ và nhân chứng đến rồi mới bắt đầu hành động.
Không ngờ lại xuất hiện sơ suất lớn như thế.
Nếu Diệp Ninh thật sự có chuyện không hay gì đó xảy ra, chỉ e là Cố Phong sẽ nổi điên mất.
“Đây đều là lỗi của tôi! Nếu không phải hôm nay tôi không đi theo Diệp Ninh thì cũng sẽ không phát sinh chuyện như thế này!” Vương Kim hối hận muốn xanh cả ruột, nếu biết trước như thế thì cho dù anh ấy có tiêu chảy đến c.h.ế.t thì cũng nên đi theo bên cạnh Diệp Ninh.
Cố Phong không trách mắng bất cứ ai, ngược lại càng thêm bình tĩnh.
“Các đồng chí của đội số một và đội số hai, lấy Hồng Hải vì trung tâm, lục soát chặt chẽ các nơi. Các đồng chí của đội số ba và đội số bốn, lục soát thành đông và thành tây. Vương Kim, anh dẫn theo mấy đồng chí, dùng tốc độ nhanh nhất tìm kiếm Mộng Kiều Nhụy.”
Anh dùng tốc độ nhanh nhất sắp xếp mọi chuyện.
“Được rồi!”
Mọi người lập tức bắt đầu hành động.
Bọn họ đã hỏi chuyện ông Lý lái xe taxi rồi, Diệp Ninh đi vào chợ bán thức ăn xong không đi ra nữa. Hơn nữa lúc đó cũng tìm được nhân chứng chứng kiến sự việc ở chợ bán thức ăn, xác nhận lúc đó người bắt Diệp Ninh đi chính là Mộng Kiều Nhụy.
Nhưng mà hiện tại Mộng Kiều Nhụy đã không còn tung tích nữa rồi.
Cuối cùng Cố Phong mới nói với Lữ Đình: “Hiện tại chúng ta cũng đến Hồng Hải đi.”
Dù sao thì Hồng Hải cũng là hang ổ của Mục Văn Hạo, cũng chính là nơi dễ dàng để lại dấu vết nhất.
Lữ Đình gật đầu, liên tục cầu nguyện ở trong lòng, Diệp Ninh nhất định không được xảy ra chuyện gì đó!
...
Diệp Ninh đảo mắt nhìn về phía con d.a.o gọt hoa quả trong tay của Mục Văn Hạo.
TBC
“Táo gọt xong rồi, ăn đi.”
Mục Văn Hạo không chỉ gọt vỏ cho cô, mà còn cắt thành miếng nhỏ, đưa đến bên miệng của cô.
Cô có lệ cắn một miếng.
Mục Văn Hạo đương nhiên biết cô không phải thật sự muốn ăn táo, chỉ là vẫn luôn kéo dài thời gian mà thôi.
Đĩa đựng trái cây và d.a.o gọt hoa quả được anh ta tiện tay đặt ở mép giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1523.html.]
“Em có muốn uống nước không?”
Anh ta cố ý phối hợp cô hỏi.
Diệp Ninh dồn toàn bộ lực chú ý vào con d.a.o gọt hoa quả kia, thuận miệng lên tiếng đáp: “Được.”
Mục Văn Hạo không chút hoang mang đứng lên, rót cho cô một ly nước.
Chờ đến khi uống nước xong, trong phòng lập tức chìm vào trong bầu không khí vô cùng áp lực.
Mục Văn Hạo đốt một hộp huân hương lên.
Diệp Ninh theo bản năng bịt mũi lại hỏi: “Đây là cái gì?”
Mục Văn Hạo trả lời: “Đàn hương, có thể làm hai chúng ta ngủ ngon hơn.”
Nghe được hai chữ “chúng ta”, Diệp Ninh suýt chút nữa đã nôn hết toàn bộ mấy thứ vừa mới ăn vào bụng.
“Tôi không thích ngửi mấy thứ này, tắt nó đi!”
Mục Văn Hạo lại cười, từ lúc bắt đầu đến bây giờ, anh ta không nhớ rõ mình đã cười bao nhiêu lần rồi.
“Được rồi, nghe lời em.”
Nói xong anh ta thật sự tắt huân hương đi.
“Bây giờ em còn có yêu cầu gì khác hay không?”
Lúc này ở trong mắt Mục Văn Hạo, Diệp Ninh đã hoàn toàn trở thành người phụ nữ mà anh ta yêu chiều nhất.
Anh ta cũng không vội vã muốn có được cô ngay lập tức, mà là muốn cô cam tâm tình nguyện.
Diệp Ninh nhìn thấy anh ta lại chuẩn bị lên giường, liên tục nhích người sang một bên khác, muốn kéo dãn khoảng cách giữa hai người.
“Tôi còn có việc!”
Mục Văn Hạo như cười như không.
Diệp Ninh cố gắng muốn nghĩ ra một cái cớ mới, nhưng thật sự không biết có thể làm cái gì.
Nhưng mà hiện tại Mục Văn Hạo trông còn bình tĩnh hơn lúc trước rất nhiều.
“Mục Văn Hạo, anh từng có nhiều người phụ nữ như thế, chẳng lẽ không thể tha cho tôi sao?”
“Nhưng mà mấy người phụ nữ kia đều không phải là em! Diệp Ninh, em đừng sợ. Nếu em biết tôi đã có rất nhiều người phụ nữ, vậy em cũng nên biết ở phương diện này tôi chắc chắn sẽ làm em hài lòng. Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời tôi, tôi bảo đảm sẽ làm em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.”