“Đoàn trưởng Lâm, theo tôi được biết cô đã đảm nhiệm chức vụ đoàn trưởng đoàn văn công Đông Bắc được tám năm, hiện tại cô nhìn thấy các đồng nghiệp, cấp dưới của mình rời đi, tâm trạng của cô cảm thấy như thế nào?”
Diệp Ninh và Từ Minh Vũ vừa mới mở cửa vào, vừa lúc nghe được phóng viên phỏng vấn hỏi Lâm Thanh vấn đề này.
Hai người bọn họ đi đến, cuộc phỏng vấn cũng tạm dừng.
Ánh mắt của hai phóng viên lập tức nhìn về phía Diệp Ninh, lộ ra sắc mặt hưng phấn.
Bọn họ được Lâm Thanh giới thiệu, chào hỏi lẫn nhau.
“Đồng chí Diệp Ninh, chúng tôi còn lại mấy vấn đề, chờ phỏng vấn đoàn trưởng Lâm xong là sẽ bắt đầu tiến hành phỏng vấn cô ngay.” Người nói chuyện tên là Vương Lâm, cũng là phóng viên vô cùng nổi tiếng của tổng đoàn.
Diệp Ninh gật đầu, cùng Từ Minh Vũ ở bên cạnh chờ đợi.
Vương Lâm lại lặp lại câu hỏi lúc nãy lần nữa, rõ ràng là muốn nhận được câu trả lời của Lâm Thanh.
Mặt Lâm Thanh không chút thay đổi nói: “Cải cách là vì để sau này có thể triển khai công việc càng tốt hơn, mọi người mới có được phát triển càng tốt hơn, đây là chuyện tốt.”
Vương Lâm và Trịnh Bác Tuấn ở bên cạnh liếc nhìn nhau.
Hai người đều không quá hài lòng với phản ứng và câu trả lời của Lâm Thanh.
Lần này bọn họ đến đây càng muốn nhìn thấy người ở đây đau buồn, lưu luyến không nỡ chia xa và thấp thỏm đối với tương lai.
Chứ không phải nhẹ nhàng bâng quơ, trông có vẻ như không thèm để ý như Lâm Thanh bây giờ.
Bọn họ đã thử hơn mười phút, hiển nhiên là không chiếm được câu trả lời như trong mong muốn.
“Đoàn trưởng Lâm, còn có một vấn đề cuối cùng, nhưng có lẽ sẽ không quá lễ phép, nếu cô không muốn trả lời cũng không sao hết.” Trước khi Vương Lâm hỏi thì đã nói trước một câu dự phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1511.html.]
Lâm Thanh bình tĩnh nói: “Không có gì, cứ việc hỏi đi.”
Vương Lâm thích thái độ này của chị ấy: “Đoàn trường Lâm, lần này bị cải cách là đoàn văn công của cô, có phải điều này có nghĩa là quá trình triển khai công tác của cô chưa hoàn thành đúng nơi đúng chỗ không?”
Anh ta nói xong, bầu không khí lập tức trở nên vô cùng nghiêm túc nặng nệ.
Vấn đề này vừa bất lịch sự lại sắc bén, thậm chí Lâm Thanh còn nhìn thấy vẻ cố ý kiếm chuyện trong ánh mắt của Vương Lâm.
Từ Minh Vũ là người đầu tiên mất kiên nhẫn, tức giận cãi lại: “Phóng viên Vương, sao anh lại nói như thế chứ? Ở phương diện công việc này, đoàn trưởng Lâm xuất sắc và chuyên nghiệp như thế nào, chúng tôi đều hiểu rất rõ ràng. Chuyện cải cách này không phải chỉ dựa vào một hai nhân tố là có thể quyết định, sao có thể đổ hết tội lỗi lên trên người đoàn trưởng chúng tôi chứ?”
Vương Lâm không ngờ Từ Minh Vũ lại có phản ứng lớn như thế, tuy rằng rất giận, nhưng anh ta vẫn nhịn không được vui vẻ.
Làm báo chí đưa tin thì đương nhiên là phải càng có xung đột thì mới càng thu hút lực chú ý.
“Đội trưởng Từ, anh cảm thấy lần cải cách này có sự không công bằng sao?”
TBC
Anh ta lập tức bắt được đề tài nói chuyện.
Từ Minh Vũ nhíu chặt mày lại: “Tôi không nói như thế, ý của tôi là...”
“Ý của đội trưởng Từ là chúng tôi sẽ phục tùng mọi sắp xếp và quyết định của tổ chức vô điều kiện, hơn nữa tin chắc rằng tổ chức sẽ đưa ra sự sắp xếp tốt nhất cho chúng tôi.” Diệp Ninh ngắt ngang lời giải thích của anh ta, hơn nữa còn đưa ra câu trả lời không chút sơ sót nào.
Cô đã tiếp xúc với phóng viên rất nhiều lần, biết rất rõ chiêu trò của bọn họ. Chỉ là cô không ngờ rằng phóng viên do tổng đoàn cử xuống cũng chẳng khác gì với phóng viên ở bên ngoài.
Từ Minh Vũ thấy cô nói thế, lập tức gật đầu phụ họa.
Về phương diện ứng phó với phóng viên này, Diệp Ninh chắc chắn có kinh nghiệm hơn bọn họ rất nhiều.
Biểu cảm của Vương Lâm cứng đờ, đây là cơ hội rất tốt, lại bị Diệp Ninh phá hủy.
Nhưng mà anh ta cũng không thể không nói gì, chỉ có thể tiếp tục vờ như không có chuyện gì xảy ra.