Giang Phong Lâm cười nói: “Không có, không có. Tôi chỉ là cảm thấy rất thần kỳ, thì ra sau khi một người giảm cân rồi, hình dáng gương mặt sẽ thay đổi, kích cỡ đôi mắt cũng khác, đến cả độ cao của sóng mũi cũng khác hoàn toàn.”
Diệp Ninh cũng không giải thích mấy chuyện này, thuận miệng hỏi: “Anh đến đây thăm anh Giang hả?”
Anh Giang này đương nhiên là chỉ Giang Húc Đông.
Cô biết Giang Phong Lâm khá thân thiết với Giang Húc Đông, lúc trước hai người bọn họ cứ như hình với bóng.
Biểu cảm trên mặt Giang Phong Lâm lập tức cứng lại: “Cô không biết à?”
Diệp Ninh khó hiểu hỏi: “Biết gì chứ?”
“Húc Đông đã đi từ một tuần trước rồi!”
Diệp Ninh ngơ ngẩn, cô thật sự không biết.
“Một tuần trước?”
Cô đột nhiên nhớ đến buổi sáng ngày hôm đó.
“Anh ấy đi đâu thế? Chừng nào sẽ về.”
Chẳng trách lúc đó cô cứ cảm giác Giang Húc Đông hơi khác thường, nhưng vì sao anh ấy lại không nói với cô chứ?
Giang Phong Lâm không ngờ rằng cô thật sự không biết gì về chuyện Giang Húc Đông rời đi, trên mặt tràn ngập bất đắc dĩ.
Đứa em họ này của anh ấy, có đôi khi thật sự làm người ta rất đau lòng.
“Nó tính tự xây dựng sự nghiệp, hiện tại đã đi khắp các nơi trong nước để khảo sát, cũng chưa biết được cuối cùng sẽ dừng lại ở nơi này.”
Diệp Ninh nhíu chặt mày: “Vậy chẳng phải anh ấy sẽ đi rất lâu sao.”
“Đúng vậy, có khả năng sẽ đi một hai năm, cũng có lẽ sẽ càng lâu hơn.” Giang Phong Lâm vừa nói vừa để ý đến biểu cảm của cô, hi vọng có thể nhìn thấy vẻ sốt ruột và lưu luyến trên mặt cô, nếu như thế, có lẽ Giang Húc Đông còn có hi vọng.”
Nhưng mà anh ấy chắc chắn sẽ phải thất vọng rồi, Diệp Ninh mất vài giây ngắn ngủi để phản ứng, cảm thán nói: “Ngay từ đầu tôi đã biết anh Giang sẽ vực dậy lần nữa mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1510.html.]
Nói xong lời cuối cùng, cô lại còn cảm thấy vui vẻ.
Giang Phong Lâm thầm thở dài trong lòng, biết rõ vì sao Giang Húc Đông lại quyết đoán buông tay như thế.
TBC
“Đúng vậy. Em ấy chắc chắn sẽ thành công!”
Về chuyện này thì anh ấy và tất cả mọi người của nhà họ Giang đều vô cùng khẳng định.
Diệp Ninh nghĩ đến Ngô Hàm Nhu: “Ngô Hàm Nhu biết anh Giang đã đi sao?”
Lần này đến lượt Giang Phong Lâm kinh ngạc, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của anh ấy đối diện với ánh mắt của Diệp Ninh.
Trong nháy mắt, hình như cả hai người đều ngầm hiểu gì đó.
“Đến cả cô mà Húc Đông còn không báo cho biết chuyện mình đi thì có lẽ sẽ càng không nói cho Tiểu Nhu biết. Tôi cảm thấy chờ sau khi con bé biết rồi, chắc chắn sẽ nổi điên mất.”
Diệp Ninh cũng có suy nghĩ giống anh ấy, nhưng mà cảm xúc của Ngô Hàm Nhu sẽ ra sao thì cũng không liên quan gì đến cô cả.
Giang Phong Lâm dừng xe trước cổng chính của đoàn văn công.
Trước kia nơi này vô cùng náo nhiệt, hiện tại nhìn vào bên trong chỉ thấy trống không, cũng chỉ còn một ông chú bảo vệ ở lại cánh cửa.
Diệp Ninh xuống xe cảm ơn Giang Phong Lâm.
“Không cần khách sáo! Cô là bạn của Húc Đông, sau này có chuyện gì cần giúp thì có thể nói cho tôi biết.”
Thái độ của Giang Phong Lâm dành cho cô chính là yêu ai yêu cả đường đi.
Diệp Ninh nhìn thấy anh ấy lái xe rời đi, trong lòng cô, cho dù là Giang Húc Đông hay là Giang Phong Lâm thì đều là người rất tốt.
Đại đa số mọi người trong đoàn đều đã có nơi đi hết rồi, chỉ còn để lại một ít lãnh đạo chờ đợi đến phút cuối cùng.
Mới sáng sớm Từ Minh Vũ đã ở trong đại sảnh chờ đợi, nhìn thấy Diệp Ninh đến, anh ta cùng cô đi vào phòng đón khách.
“Phóng viên của tổng đoàn đến hơi sớm, đoàn trưởng Lâm đang nhận phỏng vấn rồi.”