Reng reng reng.
Diệp Ninh cầm lấu ống nghe điện thoại máy bàn.
TBC
“Alo.”
“Diệp Ninh, có lẽ hôm nay tôi phải xin nghỉ một ngày rồi. Cũng không biết có phải tôi ăn trúng thứ gì chột bụng hay, từ đếm qua đến bây giờ tôi đã đi vệ sinh mười mấy lần rồi.”
Tiếng nói có phần mỏi mệt của Vương Kim truyền ra.
Bởi vì ngày hôm nay Diệp Ninh vừa lúc có một buổi phỏng vấn, anh ấy vốn dĩ định cố chịu đựng một chút, nhưng mà không ngờ rằng vừa mới ngồi lên xe thì cảm giác chột bụng lại đến lần nữa.
Nếu không phải anh ấy phản ứng đủ nhanh, có lẽ lại sẽ tạo ra một trò hề vô cùng buồn nôn.
Diệp Ninh nhíu chặt mày, giọng của anh ấy nghe có vẻ không ổn cho lắm hỏi: “Anh có bị nặng lắm không? Có đi bệnh viện chưa?”
“Vẫn chưa, lát nữa Giai Bội sẽ đến đi bệnh viện khám bệnh với tôi. Có cần tôi gọi điện thoại cho Cố Phong, bảo anh ấy qua chỗ cô không?” Vương Kim cũng biết giờ này đang là thời gian tập thể dục buổi sáng, xác suất có thể liên lạc được với Cố Phong là rất nhỏ.
Diệp Ninh đương nhiên cũng biết rõ: “Anh đừng lo lắng mấy chuyện này, cứ yên tâm đi khám bệnh đi.”
“Vậy cô đi ra ngoài bằng cách nào?” Vương Kim thật sự cảm thấy mình bệnh rất không đúng lúc.
Diệp Ninh cười nói: “Tôi là người lớn, không lẽ không tự đi ra ngoài được sao.”
Vương Kim còn muốn nói thêm cái gì nữa, nhưng mà anh ấy lại cảm thấy chột bụng nữa rồi.
“Không được, không thể nói, cứ như vậy đi ha...”
Thậm chí anh ấy còn chưa kịp nói hết câu đã quăng ống nghe xuống lao về phía nhà vệ sinh.
Diệp Ninh nghe tiếng chạy bộ đầy sốt ruột ở đầu dây bên kia, lập tức biết tình hình của anh ấy gấp đến mức nào.
Cúp điện thoại, cô nhìn thoáng qua đồng hồ.
Lần phỏng vấn kỳ này cũng không phải là truyền thông bên ngoài mà là phóng viên từ tổng đoàn cố ý phải đến.
Thứ nhất là muốn phỏng vấn tình hình cải cách của đoàn văn công, thứ hai là muốn gặp cô.
Đây là do Lâm Thanh đích thân sắp xếp, cho nên cô nhất định phải đi.
Nửa tiếng sau, cô ra khỏi nhà.
Bởi vì thời tiết khá lạnh, cho nên cô dứt khoát dùng mũ và khăn quàng cổ quấn kín mặt mình lại.
Người ngoài vừa sẽ không nhận ra cô cũng sẽ không cảm thấy quái dọ.
Cô vốn định đi ra ngoài tìm một chiếc xe taxi, lại không ngờ rằng lại gặp được Giang Phong Lâm đang chuẩn bị lái xe đi ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1509.html.]
“Diệp Ninh?”
Giang Phong Lâm hạ cửa sổ xe xuống, thử gọi cô một tiếng.
Diệp Ninh có chút dở khóc dở cười, hình như bọn họ cũng không thân với nhau, sao anh ấy lại nhận ra cô được nhanh thế?
Nếu như là như thế, vậy khi cô đi ra ngoài, có phải cũng sẽ bị người qua đường nhận ra được luôn hay không?
“Chào anh Giang.”
Cô lễ phép chào hỏi.
“Là cô thật à, lúc nãy tôi cũng không dám nhận.”
Giang Phong Lâm cười nói, làm Diệp Ninh mất đi khả năng kiểm soát biểu cảm.
Không dám nhận mà còn nhận ra được.
“Cô đang muốn đi ra ngoài à? Đi đâu thế? Tôi đưa cô đi!”
Anh ấy nhiệt tình nói với cô.
“Không cần, tôi gọi xe là được rồi.” Diệp Ninh thuận miệng từ chối.
Nếu hiện tại là Giang Húc Đông ở nơi này thì cô sẽ lập tức lên xe ngay.
“Khách sáo với tôi làm cái gì chứ, hơn nữa với thân phận hiện tại của cô, gọi xe bên ngoài có phải cũng không được tiện lắm đúng không?” Giang Phong Lâm vô cùng tự nhiên khuyên nhủ cô.
Anh ấy biết Giang Húc Đông để ý đến Diệp Ninh đến cỡ nào, cho nên mới thân thiện với Diệp Ninh như thế.
Diệp Ninh suy nghĩ, bị Giang Phong Lâm thúc giục cũng đi lên xe,
Giang Phong Lâm hỏi: “Đi đâu thế?”
Diệp Ninh trả lời: “Đoàn văn công.”
“Được rồi, cô ngồi vững nha.” Giang Phong Lâm đạp chân ga.
Anh ấy vừa lái xe vừa quan sát gương mặt nghiêng của Diệp Ninh.
Mỗi khi nhìn thấy cô, anh ấy vẫn cứ cảm thấy vừa quái dị vừa kinh ngạc trước sắc đẹp của cô.
Anh ấy từng gặp được Diệp Ninh lúc cô mập nhất, anh cũng từng thấy không ít người mập mạp giảm cân thành công. Nhưng mà cô là người đầu tiên sau khi giảm cân xong lại có thể đẹp đến mức chấn động như thế này.
Hơn nữa cái cảm giác xinh đẹp này không phải chỉ là vẻ bề ngoài, mà lại phát ra từ bên trong, đến cả khí chất cũng thay đổi hoàn toàn.
“Trên mặt tôi có dính gì sao?”
Ánh mắt của anh ấy thật sự quá rõ ràng cho nên Diệp Ninh muốn ngó lơ cũng không được.