Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1508

Cập nhật lúc: 2025-03-28 06:39:32
Lượt xem: 11

Trong phòng lâm vào sự yên tĩnh giống như c.h.ế.t chóc.

Ánh mắt thâm sâu âm hiểm của Mục Văn Hạo liên tục đảo tới đảo lui, giọng nói khàn khàn nỉ non: “Những chuyện xảy ra dạo gần đây cứ làm tôi cảm thấy không ổn lắm.”

Không có chuyện gì hoàn thành theo đúng kế hoạch của anh ta, trong lòng anh ta cứ quanh quẩn dự cảm chẳng lành nào đó.

Nhưng mà từ trước đến nay giác quan thứ sáu của anh vẫn luôn rất chính xác.

“Ông chủ, có lẽ chỉ là cấp dưới làm việc sơ sót mà thôi.” Hà Bân vô cùng cẩn thận trấn an.

Thật ra chỉ cần Mục Văn Hạo không tiếp tục chấp nhất với Diệp Ninh nữa thì sẽ không xảy ra bất cứ vấn đề gì, chỉ có điều cho dù như thế nào thì anh ta cũng không dám nói ra những lời này.

“Cậu đi xuống đi.” Mục Văn Hạo chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, thậm chí cũng không có dục vọng nổi giận.

Anh ta lại nhắm mắt lại, không biết nghĩ đến chuyện gì.

Một lúc sau, Mộng Kiều Nhụy mang giày cao gót đi đến. Nhìn thấy trạng thái của Mục Văn Hạo, lập tức đi ra phía sau anh ta, do dự vào giây rồi chủ động xoa huyệt thái dương cho anh ta.

“Dạo gần đây cô có còn liên lạc với Diệp Ninh nữa không?”

Mục Văn Hạo nhẹ nhàng nói một câu, lại làm động tác của Mộng Kiều Nhụy lập tức dừng lại.

TBC

“Không có.”

Cô ta nói thật, đã lâu lắm rồi hai người bọn họ không liên lạc với nhau.

“Cô nghĩ cách gì đó, hẹn cô ấy đi ra ngoài.” Mục Văn Hạo có vẻ như vô cùng tùy ý nói ra những lời này.

Toàn thân Mộng Kiều Nhụy lập tức trở nên căng thẳng, cô ta biết rõ tình huống hiện tại giữa Diệp Ninh và Mục Văn Hạo hơn bất cứ ai, lúc này Mục Văn Hạo lại muốn gặp mặt Diệp Ninh, chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.

“Cô ấy biết em là người của anh, sao có thể nghe lời em được chứ.”

Cô ta biện giải, nhưng đây cũng là sự thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1508.html.]

“Tôi không quan tâm cô dùng cách gì, tôi chỉ cho cô ba ngày.” Mục Văn Hạo tiếp tục lặp lại.

Mộng Kiều Nhụy hoảng sợ, cô ta thật sự không thể làm được chuyện này, hơn nữa cũng không muốn có thêm một kẻ thù giống như Diệp Ninh.

“Văn Hạo, em thật sự...”

Cô ta còn chưa kịp nói ra lời từ chối thì Mục Văn Hạo đã chợt đứng lên, vươn tay nắm lấy cằm cô ta.

Lúc này ánh mắt của Mục Văn Hạo vô cùng hung dữ, giống như chỉ cần cô ta dám nói một chữ “không” thì sẽ lập tức bị xé ra thành mảnh nhỏ ngay lập tức.

Mộng Kiều Nhụy đau đến mức mắt đỏ lên, nhưng mà so với cơn đau này thì trạng thái của Mục Văn Hạo làm cô ta càng cảm thấy đáng sợ hơn, trong nháy mắt cũng mất đi can đảm và suy nghĩ muốn phản kháng.

“Được rồi... em, em sẽ liên lạc với cô ấy.”

Lúc này Mục Văn Hạo mới buông lỏng tay ra, ánh mắt lạnh lùng đầy khinh thường nhìn về phía gương mặt của cô ta.

“Cô đừng tưởng là tôi không biết Diệp Ninh đã làm cái gì cho cô, hiện tại tôi còn giữ cô ở lại là bởi vì cô còn có một chút tác dụng, đừng có mà không biết điều.”

Mộng Kiều Nhụy há to miệng thở hổn hển, trên mặt mang theo vẻ sợ hãi không thể nào che giấu được.

Đến tận lúc này, cô ta vẫn cứ cảm thấy rất sợ người đàn ông này.

“Em, em biết rồi...”

“Chỉ cần cô làm xong chuyện này, sau này cô có thể tiếp tục làm bà chủ ở Hồng Hải. Nhưng mà nếu như cô muốn chơi chiêu gì đó, vậy thì cô chính là Đường Uyển Như thứ hai!”

Mục Văn Hạo thật sự đã có ý định muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta, từ trước đến nay cũng chỉ có một mình cô ta là người dám tính kế anh ta mà vẫn còn sống yên ổn thôi đó.

Toàn thân Mộng Kiều Nhụy run lên, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đến đỉnh đầu.

Cô ta thật sự rất hiểu biết Mục Văn Hạo, biết lần này nếu không làm theo lệnh của anh ta thì cô ta sẽ thật sự c.h.ế.t không có chỗ chôn.

“Em không dám!”

Cô ta đồng ý với Mục Văn Hạo, đồng thời cũng chỉ có thể âm thầm nói một câu xin lỗi với Diệp Ninh.

Loading...