Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1498
Cập nhật lúc: 2025-03-27 21:24:30
Lượt xem: 12
Diệp Ninh chú ý thấy trên mặt chị ấy cũng lộ ra vẻ mỏi mệt, hiển nhiên mấy ngày nay cũng đã tốn rất nhiều công sức và tinh thần.
“Vâng, đạo diễn Trương đã nói với tôi rồi.”
Lâm Thanh gật đầu, sau đó mở ngăn kéo lấy ra một phần hồ sơ, đưa đến trước mặt cô.
“Đây là lệnh điều động của cô.”
Diệp Ninh nhìn thấy mấy chữ đoàn văn công Tây Nam ở trên giấy, đã có thể bình tĩnh chấp nhận sự việc này.
“Sau khi cô đi qua đó sẽ lập tức được thăng chức, đây cũng là lời khen ngợi của tổ chức dành cho cô.”
Lâm Thanh lộ ra vẻ mặt vui vẻ, thật sự không hề nói quá chút nào, Diệp Ninh chính là nhân tài ưu tú nhất mà đoàn của bọn họ đã bồi dưỡng ra được.
Cô xứng đáng đi đến nơi tốt hơn.
“Cảm ơn đoàn trưởng, cho dù sau này như thế nào thì tôi vĩnh viễn đều sẽ nhớ rõ nơi này.” Diệp Ninh thật lòng nói.
Lâm Thanh cười nói: “Còn có một tin vui nữa, cô nghe xong chắc cũng sẽ rất vui. Ngoại trừ cô ra, Chu Giai Bội cũng được điều sang bên đó.”
Diệp Ninh thật sự không nghĩ đến chuyện này, đương nhiên cũng rất vui vẻ.
“Cô ấy cũng khá may mắn, vừa lúc có thể tỏa sáng trong điện ảnh của đạo diễn Ngô.” Lâm Thanh biết mối quan hệ giữa hai người bọn họ, cho nên mới nói nhiều với cô như thế.
Nếu không có cô giúp đỡ, dựa theo kinh nghiệm của Chu Giai Bội thì chắc chắn sẽ không thể nào gia nhập vào đoàn văn công Tây Nam được.
Diệp Ninh cười nói: “Em ấy cũng rất cố gắng.”
Lâm Thanh gật đầu, không nói gì.
“Ngày mai trong đoàn sẽ tổ chức nghi thức tạm biệt, cô cũng nhớ đi tham dự.”
Cũng không phải tất cả mọi người đều được phân phối đến nơi tốt như hai người bọn họ, đại đa số mọi người đều bị cho nghỉ việc.
Diệp Ninh đương nhiên cũng hiểu: “Được rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1498.html.]
Có lẽ đây là lần cuối cùng mọi người tụ tập lại với với nhau.
Ra khỏi văn phòng Lâm Thanh, Từ Minh Vũ đã đứng chờ sẵn ở bên ngoài.
“Diệp Ninh, chúc mừng cô.”
Tuy rằng Từ Minh Vũ đang cười, nhưng đáy mắt lại mang theo chút rầu rĩ vì sắp phải chia tay.
Diệp Ninh cũng không biểu hiện ra quá nhiều cảm xúc: “Xin lỗi, đội trưởng Từ, không ngờ đến cuối cùng vẫn không thể thay đổi được cái gì.”
“Chuyện này có phải lỗi của cô đâu, ca khúc của cô được lựa chọn, đây đã là chuyện vinh dự nhất của đoàn văn công chúng ta rồi. Có thể nói, cô đã cho đoàn văn công chúng ta một dấu chấm hết vô cùng hoàn mỹ!” Từ Minh Vũ nói xong lời cuối cùng, cũng kích động hơn một chút.
Diệp Ninh lại không hề cảm thấy vui sướng chút nào: “Độ trưởng Từ, anh thì sao? Anh bị sắp xếp đến nơi nào.”
TBC
“Tôi sẽ đến đoàn văn công ở cấp thấp, nhưng mà lại được thăng chức một bậc.” Từ Minh Vũ ra vẻ nhẹ nhàng nói, anh ta biết rõ mặt ngoài thì anh ta được thăng chức nhưng thực tế lại là bị hạ chức.
Nhưng mà so với chuyện phải đi đến đoàn văn công cấp thấp này, đối với người đã có gia đình như bọn họ thì chuyện quan trọng nhất chính là phải chia xa với người nhà, đây mới là chuyện bọn họ không muốn nhất.
Diệp Ninh không chúc mừng anh ta, mà chỉ tiếp tục hỏi: “Những thành viên khác trong đoàn chúng ta thì sao?”
“Ngoại trừ cô ra, Mạn Mạn được phân phối đến đoàn văn công Lĩnh Nam, Mầm Mầm được phân phối đến...” Từ Minh Vũ đếm trên đầu ngón tay, hiển nhiên anh ta còn nhớ rất rõ nơi đi của những người khác.
Nhưng mà anh ta cũng chỉ kể tên sáu bảy người, số còn lại đều không nhắc đến.
Diệp Ninh biết mấy người còn lại đều bị cho nghỉ việc, đây cũng là kết quả tệ nhất.
“Nhưng mà đây cũng là chuyện tốt, khôn sống mống chết, càng có lợi cho sự phát triển hơn.” Từ Minh Vũ miệng không đúng lòng, tự an ủi mình.
Đối với anh ta mà nói, các đội viên khác đều là độc nhất vô nhị, anh ta càng hi vọng mỗi một người đều có thể có nơi đi tốt hơn.
Diệp Ninh hỏi: “Có cần tôi làm cái gì không?”
“Không cần. Cô cứ yên tâm làm việc của mình rồi, sau đó đừng quên là ngày mai đến tham dự bữa tiệc chia tay vui vẻ là được rồi.” Từ Minh Vũ nhanh chóng lên tinh thần.
Hết ngày mai, đội nhạc khí của đoàn văn công Đông Bắc sẽ không còn tồn tại nữa.