Diệp Ninh không nói gì, lại trò chuyện vài câu đơn giản, sau đó dẫn Diệp Đống và Khổng Giai rời đi.
Tào Mai nhìn bóng dáng của ba người bọn họ, vẫn cứ không dám tin cô là Diệp Ninh.
“Lệ Trân, các cô có nhận nhầm người không đó? Cô ấy là Diệp Ninh thật à?”
“Đương nhiên là không nhầm rồi. Cô gia nhập đoàn văn công muộn nên chưa từng tiếp xúc với Diệp Ninh, hôm nay cũng là cô ấy không muốn làm lớn chuyện, nếu không sự việc này sẽ không kết thúc một cách dễ dàng như thế đâu.” Tiêu Lệ Trân vẫn khá hiểu biết về con người của Diệp Ninh.
Tào Mai vẫn không thể nào chấp nhận được: “Một người tài giỏi như Diệp Ninh, tại sao lại có được một đứa em trai không nên thân như thế chứ?”
“Chắc cô còn chưa biết chuyện này nhỉ? Diệp Ninh có xuất thân không cao, cô ấy có thể đi đến như ngày hôm nay toàn là dựa vào thực lực của chính mình. Trước đây người nhà của cô ấy đều sống ở nông thôn, trông thì có vẻ như mới đến kinh thành không được bao lâu.”
Lời giải thích của Tiêu Lệ Trân làm Tào Mai đành phải tin tưởng.
“Tiêu rồi, lúc nãy tôi chắc chắn đã gây thù với cô ấy rồi, nếu sau này cô ấy đến đoàn của chúng ta, có khi nào sẽ...”
“Không có chuyện đó đâu. Hôm nay thật sự chỉ là hiểu lầm, cho dù cô ăn nói không lựa lời nhưng cô ấy cũng không đến mức bởi vì chút chuyện nhỏ này mà mang thù với cô, nhưng mà sau này cô đừng trêu chọc cô ấy nữa là được.”
Đây cũng là chuyện duy nhất Tiêu Lệ Trân có thể nhắc nhở.
Hiện tại Tào Mai đã bắt đầu hối hận, khó khăn lắm cô ta mới gia nhập vào đoàn văn công Tây Nam, sao có thể gây thù với loại người như Diệp Ninh chứ.
“Tôi nghe nói ca khúc mà tổng bộ lựa chọn lần này cũng là của Diệp Ninh sáng tác, Diệp Ninh thật sự rất giỏi!” Dư Mỹ Mỹ ở bên cạnh nhịn không được cảm thán.
Nếu nói hai năm trước, bọn họ và Diệp Ninh còn có thể cân sức ngang tài, đứng trên cùng một vạch xuất phát.
Nhưng mà Diệp Ninh của hiện tại đã quăng xa các cô, rất xa, rất xa.
“Tiểu Ninh, Tiểu Đống, hai đứa có bị làm sao không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1490.html.]
Diệp Ninh, Diệp Đống và Khổng Giai về đến chỗ người nhà.
Diệp Quốc Sinh cùng Triệu Thu Phân lập tức quan tâm dò hỏi.
“Đương nhiên không có việc gì rồi, chúng ta đi thôi.” Diệp Ninh không nói thêm câu nào, trực tiếp dẫn bọn họ rời đi.
Nhưng mà Diệp Đống lại lập tức khôi phục lại dáng vẻ thích kêu gào của mình nói: “Đây vốn dĩ cũng không phải là chuyện gì lớn mà, chỉ là mấy người thành phố cứ tự cho là bản thân mình cao quý lắm. Nhưng mà sau này chúng ta cũng là người thành phố, con sẽ làm việc chăm chỉ, không thể để con trai của con cũng bị người khác khinh thường được!”
Diệp Ninh không nhịn được liếc nhìn cậu vài lần, nếu cậu thật sự có được giác ngộ như thế, vậy cũng coi như không tệ.
“Chị, chị quen biết mấy cô gái lúc nãy hả?”
Diệp Đống lại bắt đầu nhịn không được nhiều chuyện, hơn nữa những lời cuối cùng mấy cô gái kia nói, cậu cũng chỉ nghe cái hiểu cái không.
“Có quen.” Diệp Ninh cho cậu một câu trả lời khẳng định.
“Chị, chị lợi hại thật đó. Sau khi mấy người đó nhận ra chị rồi, lập tức thay đổi sắc mặt ngay, chừng nào thì em mới có thể giống chị vậy?” Diệp Đống chỉ cần tưởng tượng đến hình ảnh kia, lập tức cảm thấy vô cùng sung sướng.
“Anh cứ chờ kiếp sau đi.” Những lời này không phải Diệp Ninh nói, mà là Khổng Giai từ nãy đến giờ vẫn đi theo bên cạnh cậu.
Chiều tối.
Diệp Ninh mới vừa ăn cơm xong, Trương Quốc Trụ đã tới đây.
“Có mấy tin tức tốt muốn nói cho cô biết.”
TBC
Trương Quốc Trụ cười hì hì, đã không còn chút tối tăm nào khi biết được tin đoàn văn công bị cải cách.
Diệp Ninh kiên nhẫn nghe anh ấy nói chuyện.
“Hôm nay là ngày đầu tiên điện ảnh công chiếu, gần như tất cả các buổi chiếu phim đều bán sạch vé! Các rạp chiếu phim lớn đưa phản hồi về, toàn là khen ngợi.” Trong giọng nói của Trương Quốc Trụ tràn đầy kiêu ngạo.