Rạp chiếu phim.
Điện ảnh kết thúc trong vô số tiếng khen ngợi của mọi người.
Mà khán giả vẫn chưa vội vã rời đi.
Diệp Ninh nhìn mấy gương mặt hài lòng lại cuồng nhiệt ở xung quanh, khóe miệng cong lên lộ ra một chút ý cười.
Cô lại đảo mắt nhìn về phía cha mẹ và cha mẹ chồng, bọn họ rõ ràng cũng có chút kích động.
“Điện ảnh này hay thật đó!”
Diệp Quốc Sinh không khỏi cảm thán, thậm chí cảm thấy chỉ có ở thành phố lớn mới có thể xem được bộ phim điện ảnh hay như thế này.
Diệp Ninh cười nói: “Mọi người thích là được rồi.”
“Chị, em có hoa mắt không vậy? Lúc nãy hình như em thấy Chu Giai Bội xuất hiện trong điện ảnh đúng không?” Diệp Đống la oai oái nói.
Khổng Giai cũng gật đầu phụ họa.
Bọn họ đã sống chúng với Chu Giai Bội được vài ngày, cho nên vẫn có thể nhận ra được.
Diệp Ninh hơi hạ thấp giọng, cho câu trả lời khẳng định: “Đúng là Giai Bội đó.
Diệp Đống khiếp sợ trừng lớn đôi mắt, ngay cả mấy người Diệp Quốc Sinh đều giật mình hoảng sợ
Cho dù như thế nào thì bọn họ cũng không thể liên tưởng cô nhóc mỗi ngày ở trong nhà, hi hi ha ha, nấu cơm cho bọn họ, chọc bọn họ vui vẻ và nữ sát thủ vừa quyến rũ lại lãnh khốc trong điện ảnh là cùng một người.
“Ôi má ơi, cho nên mấy ngày nay chúng ta đang sai sử một siêu sao làm việc đó hả!”
Trong mắt Diệp Đống, người có thể đóng phim điện ảnh đương nhiên chính là siêu sao.
Mấy người Diệp Quốc Sinh cũng có suy nghĩ giống hệt như thế, lập tức có cảm giác khác hẳn với Chu Giai Bội.
Vương Kim ngồi ở bên cạnh tuy rằng chưa nói cái gì, nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ không dám tin của Diệp Đống, anh ấy phải cố gắng lắm mới không đắc ý bật cười thành tiếng.
Diệp Ninh nhìn thấy mọi người xung quanh đã đi gần hết rồi, mới ra hiệu bọn họ cũng có thể đi ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1485.html.]
“Chị, mọi người đi ra ngoài chờ em chút đi, em muốn đi vệ sinh.” Diệp Đống để lại một câu, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Diệp Ninh đã quá quen thuộc rồi, đi theo bên cạnh Cố Kiến Quốc và Ngô Tú Nga, chăm sóc cho bọn họ.
“Tiểu Ninh, con lấy nhiều thứ che mặt như thế, có cảm thấy ngột ngạt không?” Thật ra Ngô Tú Nga đã muốn hỏi từ lâu rồi.
Bà ấy và Cố Kiến Quốc hoàn toàn không biết gì về tình hình của Diệp Ninh, cho nên chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ.
Diệp Ninh giải thích: “Mẹ, hiện tại thời tiết lạnh quá, con mặc như thế còn sẽ cảm thấy ấm áp, hơn nữa phải làm thế này thì người khác mới không nhận ra con.”
Ngô Tú Nga càng khó hiểu hơn, chẳng lẽ cô có rất nhiều người quen ở nơi này sao?”
Vương Kim nói với Diệp Ninh: “Tôi đi ra ngoài gọi xe trước, sau đó mọi người lại ra sau.”
TBC
Diệp Ninh đáp: “Được rồi.”
Bọn họ rất đông người, một chiếc xe đương nhiên là ngồi không đủ, lúc đi đến đây cũng gọi thêm một chiếc xe taxi khác.
“Chúng ta ở chỗ này chờ Tiểu Đống một chút đi.”
Diệp Ninh cố ý tìm một góc tương đối an tĩnh.
Diệp Quốc Sinh và Cố Kiến Quốc vừa nói vừa cười trò chuyện.
Bọn họ tuổi tác gần bằng nhau, hằng ngày ở chung cũng rất hòa thuận.
Khổng Giai ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh Diệp Ninh, khác hoàn toàn với dáng vẻ rộng rãi đanh đá khi ở dưới quên.
“Sao nào, có phải em không quen cuộc sống ở nơi này không?” Diệp Ninh quan tâm dò hỏi.
Công việc của cô bận quá, thế cho nên dù bọn họ đã lại đây vài ngày rồi, cô vẫn không có cơ hội tâm sự riêng với cô em chồng Khổng Giai này.
Khổng Giai cứng đờ cười cười: “Từ từ rồi em cũng quen thôi.”
Trên thực tế cô ấy đứng ở chỗ này, nhìn mấy người ăn mặc gọn gàng ngăn nắp ở xung quanh, cô ấy chỉ cảm thấy mình vừa quê mùa lại khó coi.
Thậm chí cô ấy cũng dần hiểu được vì sao sau khi Diệp Đống đến kinh thành rồi lại sẽ nhịn không được sức quyến rũ.
Đến cả chính cô ấy cũng cảm thấy ghét bỏ mình.