Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1478

Cập nhật lúc: 2025-03-27 21:23:26
Lượt xem: 10

Triệu Thu Phân cũng đai khái hiểu được, hiện tại con gái đã là người nổi tiếng rồi, đúng là không giống với lúc trước nữa.

“Hai đứa nhớ rõ chuyện này là được rồi, nhanh chóng phục hôn, sau đó sinh con, đây mới là chuyện quan trọng nhất.”

Cho dù là Triệu Thu Phân hay là Diệp Quốc Sinh, Cố Kiến Quốc, tất cả đều đang rất thèm cháu.

“Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, con còn trẻ như thế, sau này chắc chắn sẽ sinh vài đứa cho cha mẹ chăm.”

Thật ra hiện tại Diệp Ninh cũng chỉ mới hai mươi ba tuổi, nếu là ở tương lai, cô cũng chỉ vừa mới đạt đến độ tuổi kết hôn theo quy định của pháp luật mà thôi.

Triệu Thu Phân nghe cô nói như thế, cũng không tiện thúc giục tiếp nữa.

Hai mẹ con trò chuyện đơn giản vài câu xong, Triệu Thu Phân lại quay về phòng.

Diệp Ninh vươn vai, đang chuẩn bị đi về phòng nghỉ ngơi thì Ngô Tú Nga lại đi ra.

“Mẹ, sao mẹ còn chưa ngủ nữa?”

Diệp Ninh và Ngô Tú Nga tiếp xúc không quá nhiều, cho nên trông có vẻ còn mang theo chút lễ phép và xa lạ.

Ngô Tú Nga đi đến trước mặt cô: “Tiểu Ninh, con cầm cái này đi.”

TBC

Diệp Ninh có chút khó hiểu nhìn thứ mà bà ấy đưa qua: “Đây là gì thế mẹ?”

Ngô Tú Nga thấy cô không nhúc nhích, trực tiếp nhét vào trong tay cô.

Khăn tay rõ ràng có gói thứ gì đó.

Diệp Ninh mở ra nhìn, bên trong lại là một xấp tiền.

Trông thì có vẻ khoảng hai ba trăm đồng.

“Tiểu Ninh, mấy năm nay cha của con bị bệnh thường xuyên, trong nhà tiêu xài khá nhiều, số tiền này là một hai năm qua con và Cố Phong cho cha mẹ, bình thường cha mẹ cũng không sử dụng đến. Sống ở thành phố lớn cũng không thể giống như ở nhà, con cứ cầm số tiền này trước đi.”

Ngô Tú Nga có chút lúng túng rụt rè, bà ấy và Cố Kiến Quốc đều biết rất rõ, bọn họ có thể đến nơi này là hưởng phúc của Diệp Ninh, bọn họ cũng biết cảm ơn, chỉ có điều thật sự không lấy ra được thứ gì để cảm ơn cô cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1478.html.]

“Còn có cái này nữa.”

Bà ấy vừa nói vừa cẩn thận lấy vòng tay gia truyền ra.

Lúc trước bà ấy đã đưa cho Diệp Ninh một lần rồi, nhưng nói thế nào Diệp Ninh cũng kiên quyết không chịu nhận.

Diệp Ninh nhìn gương mặt hơi đỏ lên của bà ấy, hoàn toàn hiểu được tấm lòng của bà ấy.

“Mẹ, số tiền này mẹ cứ giữ lại đi...”

“Tiểu Ninh, con đừng có chê ít.” Ngô Tú Nga thật lòng muốn biểu đạt lòng biết ơn với cô.

Diệp Ninh muốn làm cho bà ấy thoải mái một chút, cười giải thích nói: “Con cũng không phải chê ít, vốn dĩ con cũng phải cho cha mẹ tiền tiêu vặt mà. Hiện tại công việc của con và Cố Phong đều rất ổn định, số tiền kiếm được cũng đủ làm cha mẹ sống cuộc sống thoải mái.”

Ngô Tú Nga còn muốn nói tiếp gì đó, ngay sau đó Diệp Ninh lại cầm vòng tay lên.

“Con nhất định sẽ không nhận tiền, nhưng vòng tay thì sẽ nhận.”

Lúc trước cô không nhận là vì cô không có ý định sẽ sống cả đời với Cố Phong.

Nhưng hiện tại lại khác, sớm muộn gì cô cũng sẽ trở thành con dâu nhà họ Cố, đương nhiên có thể nhận lấy đồ gia truyền của bọn họ rồi.

Một giây trước Ngô Tú Nga vẫn còn xoắn xuýt, một giây sau thấy cô đã chịu nhận lấy vòng tay, lập tức lộ ra nụ cười vui sướng, đồng thời trong lòng cũng hoàn toàn yên tâm.

“Được rồi, được rồi, vậy mẹ cất tiên đi vậy.”

Lúc này bà ấy đã hoàn toàn không muốn so đo chuyện này nữa.

Diệp Ninh thấy bà ấy vui vẻ như thế, tiếp tục nói: “Lúc nãy con vừa mới gọi điện thoại cho Cố Phong, chờ anh ấy xử lý công việc xong cũng sẽ đến đây.”

“Tốt, tốt quá rồi.” Ngô Tú Nga vui vẻ chỉ biết nói tốt, cuối cùng vẫn là Diệp Ninh thúc giục bà ấy mau quay về phòng nghỉ ngơi.

Chờ đến khi Ngô Tú Nga cũng rời khỏi, trong phòng khách cuối cùng cũng yên lặng lại.

Diệp Ninh đảo mắt nhìn thoáng qua cửa phòng của cha mẹ, em trai và em dâu, toàn thân có vẻ vô cùng thảnh thơi thoải mái, lười biếng ngồi một lúc mới chậm rãi đứng lên.

Đến giờ đi nghỉ ngơi rồi, ngày mai cô còn có rất nhiều công việc phải hoàn thành.

Loading...