Cố Phong nhìn thấy dáng vẻ tủi thân của Diệp Ninh, đột nhiên cảm thấy bản thân rất đáng chết.
“Ai nói em ngốc chứ, em chỉ là không giỏi nấu nướng mà thôi, hơn nữa đây không phải còn có trứng chiên sao?”
Nói xong anh lập tức há to miệng ăn trứng, sau đó biểu cảm lập tức nứt ra.
TBC
Không được phun ra!
Lý trí ngăn chặn bản năng của cơ thể.
Sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của Diệp Ninh, anh miễn cưỡng nuốt phần trứng chiên mặn muốn c.h.ế.t xuống bụng.
“Ngon lắm.”
Lần đầu tiên anh nói một câu trái lương tâm của mình.
Thật ra Diệp Ninh cũng không đến mức không biết nấu nướng gì, đến cả chiên trứng cũng làm không xong, chỉ đơn thuần là vì cô không khống chế được lượng muối trong lúc nêm nếm.
Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm, hơn nữa còn vô cùng chu đáo đẩy đĩa trứng chiên của mình đến trước mặt Cố Phong.
“Vậy anh ăn trứng đi, em lại vào phòng bếp xem thử xem có cái gì ăn được hay không.”
Cô nhớ rõ hình như trong phòng bếp còn có một ít đồ ăn chín ăn liền, thời tiết hiện tại khá lạnh, nhưng cũng không đến mức để một hai ngày sẽ hỏng.
Cố Phong tranh thủ lúc cô đi vào phòng bếp, nhanh chóng bưng ly nước lên uống cạn sạch.
Còn quả trứng còn lại, để tránh làm cô lại đau lòng, anh vẫn cứ cố nhắm mắt ăn hết.
Một lúc sau, Diệp Ninh bưng ít thức ăn chín đã cắt xong quay về.
Cố Phong âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Ninh lại mở đèn điện ra, bữa tối dưới ánh nến lần này coi như là thất bại hoàn toàn rồi.
Nhưng mà vẫn phải ăn cơm tiếp.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện.
Diệp Ninh nói chuyện cô sắp sửa khởi hành đến kinh thành rồi.
Cố Phong biết đây là công việc của cô, hoàn toàn ủng hộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1447.html.]
“Có Vương Kim đi theo bên cạnh em, anh cũng yên tâm rồi, nhưng mà em cũng phải chăm sóc tốt cho cơ thể của mình đó.”
Anh có dự cảm sau lần này, cô chắc chắn sẽ vô cùng bận rộn.
“Em biết rồi, anh cũng phải như vậy đó.” Thật ra Diệp Ninh lo lắng cho anh nhiều hơn: “Hôm nay lúc em đứng trước cửa quân khu chờ anh thì có gặp được doanh trưởng Chu.”
Động tác gắp thức ăn của Cố Phong hơi khựng lại trong tích tắc, không cần hỏi cũng biết cô chắc chắn đã biết được chuyện của Vương Hinh Tuyết.
“Cho dù doanh trưởng Chu không nói thì hôm nay anh cũng định nói chuyện này cho em biết.”
Lúc trước bọn họ đã hứa với nhau, sẽ không giấu diếm nhau bất cứ chuyện gì nữa.
Diệp Ninh không hề nghi ngờ những lời anh nói.
Cố Phong tiếp tục nói: “Hai hôm trước không biết Vương Hinh Tuyết lên cơn điên gì, đi đến quân khu, vào trong đoàn bôi nhọ anh, nói anh và cô ta đã phát sinh quan hệ.”
Nói đến đây, trong giọng nói của anh bất giác trở nên lạnh lùng hơn rất nhiều.
Diệp Ninh thoáng sửng sốt, đáy mắt lộ ra vẻ âm u.
“Cô ta giỏi thật đó.”
Câu nói sặc mùi châm chọc.
“Chắc là đoàn trưởng Trịnh sẽ không tin tưởng mấy lời nói vô căn cứ này đâu đúng không?”
Cô hoàn toàn không hề nghi ngờ gì về mối quan hệ giữa Cố Phong và Vương Hinh Tuyết.
Cố Phong gật đầu, cũng làm cô hơi yên tâm một chút.
“Sau đó cô ta lại đi vào đại viện lan truyền lời đồn này, sau đó đánh nhau xung đột với chị dâu Lý, hiện tại đã bị nhốt trong đồn công an rồi. Anh đã chào hỏi trước với sở trưởng Lữ rồi, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không thả cô ta ra.”
Đoạn thời gian tiếp theo cô cũng phải đến kinh thành, vừa lúc anh có thể xử lý chuyện này.
Diệp Ninh nghe xong đầu đuôi mọi chuyện trải qua, tâm trạng lại càng thêm nặng nề.
“Anh nói coi chuyện này có liên quan đến Mục Văn Hạo hay không?”
Cô cực kỳ không muốn nhắc đến Mục Văn Hạo, nhưng mà nghĩ đến chuyện lúc trước Mục Văn Hạo lợi dụng Trịnh Thư Vân và Ngô Hàm Nhu, hiện tại đổi thành Vương Hinh Tuyết, hình như cũng rất có khả năng.
Thần kinh của Cố Phong lập tức trở nên căng thẳng nói: “Tên kia lại đi quấy rối em sao?”
Nơi sâu nhất trong đáy mắt loáng thoáng lộ ra chút lệ khí.