Diệp Ninh nhàn nhã đứng trước cửa quân khu.
Binh lính ở đình canh gác nhận ra cô.
“Chào đồng chí Diệp Ninh, xin hỏi cô có chuyện gì cần tôi giúp sao?”
Diệp Ninh trả lời: “Tôi đang đợi người.”
Nếu là đợi người, vậy không cần hỏi đến nữa.
Thời gian càng lúc càng muộn, người từ bộ đội đi ra cũng càng ngày càng nhiều.
“Diệp Ninh, sao cô lại ở nơi này thế?” Chu Thế Thành đi ngang qua bên người Diệp Ninh mới nhận ra cô, có chút kinh ngạc, quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt.
Từ sau khi cô dọn ra khỏi đại viện, đã gần một năm bọn họ không gặp nhau. Cô trông còn mảnh khảnh hơn một năm trước một chút, khí chất cũng tốt hơn, chẳng trách lại có thể làm Cố Phong khăng khăng một mực với cô.
“Doanh trưởng Chu, đã lâu không gặp, tôi đang chờ Cố Phong đi ra.”
“Hình như doanh trưởng Cố còn đang ở doanh số ba, có cần tôi đi gọi cậu ấy giúp cô không?” Chu Thế Thành chủ động ngỏ ý muốn giúp đỡ.
“Không cần, tôi đã hẹn trước với anh ấy rồi.” Diệp Ninh cũng không sốt ruột, cô vốn dĩ định chuẩn bị một bất ngờ cho Cố Phong.
Cô cho rằng Chu Thế Thành sẽ rời đi, nhưng mà không ngờ anh ấy lại tiếp tục nói: “Diệp Ninh, cô cũng đừng quá để tâm đến chuyện của Vương Hinh Tuyết, phương pháp xử lý của doanh trưởng Cố vẫn rất có hiệu quả.”
Hiện tại trong đại viện cũng không có lời đồn không hay nào.
Biểu cảm trên mặt Diệp Ninh hơi cứng lại, cô vô cùng thông minh không hỏi thẳng Vương Hinh Tuyết đã làm cái gì, mà là thuận thế hỏi: “Cố Phong đã xử lý như thế nào?”
Chu Thế Thành không hề nghi ngờ cô: “Cố Phong không nói cho cô hả?”
Diệp Ninh giải thích nói: “Ngày hôm qua tôi đến tỉnh thành biểu diễn, hôm nay mới về.”
“Thì ra là thế này. Vương Hinh Tuyết đã bị đồn công an bắt đi rồi, tuy rằng không thể vì cô ta lan truyền tin đồn mà bắt cô ta, nhưng mà cô ta đánh chị dâu của cô, vừa lúc có thể nương theo cớ này, Cố Phong đã chào hỏi với đồn công an rồi, cô ta sẽ không được thả ra quá sớm đâu. Cô cứ yên tâm đi.”
Chu Thế Thành nói rất rõ ràng, Diệp Ninh cũng đã hiểu.
Cô thật sự không ngờ rằng tro tàn lại còn có thể cháy lên lần nữa, Vương Hinh Tuyết đã trở thành bệnh nhân tâm thần, vậy mà còn có thể làm ra nhiều chuyện như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1445.html.]
Nghĩ đến sự kiện của Lý Trường Đông mà cô nghe được lúc trước, cô càng có thể khẳng định Vương Hinh Tuyết đang cố ý muốn trả thù.
Còn chuyện Vương Hinh Tuyết cố ý tản lời đồn mà Chu Thế Thành vừa nói, dùng ngón chân để nghĩ cũng đoán được đại khái lời đồn đó là gì.
“Tình hình của phó doanh trưởng Lý Trường Đông hiện tại như thế nào rồi?”
Cô đột nhiên nhắc đến Lý Trường Đông làm Chu Thế Thành rõ ràng hơi sững sờ một chút.
“Cô cũng nghe nói chuyện này hả?”
Diệp Ninh gật đầu.
Chu Thế Thành lộ ra vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ, tuy rằng trong đoàn đã ra lệnh không được lan truyền chuyện này ra bên ngoài, nhưng giấy sao có thể gói được lửa chứ.
“Anh ta đã không có vấn đề gì rồi, nhưng mà cái thứ kia thật sự đã bị phế đi.”
Đến tận lúc này Lý Trường Đông vẫn cứ kín miệng không chịu nói người làm anh ta bị thương đêm hôm đó là ai.
Diệp Ninh thật sự rất khó mà không cười trên nỗi đau của người khác.
TBC
Chu Thế Thành lại nói chuyện vài câu với Diệp Ninh, sau đó chào tạm biệt ra vệ.
Diệp Ninh nhìn mấy bóng dáng đang đi ra ngoài, chờ mong sự xuất hiện của Cố Phong.
Đại khái lại bảy tám phút trôi qua, gương mặt đang căng chặt của cô thả lỏng lại.
“Cố Phong!”
Cô phất tay gọi Cố Phong.
Cố Phong cũng không ngờ rằng cô sẽ đến nơi này, bước chân hơi khựng lại một chút, sau đó lại bước nhanh hơn.
Những người ở bên cạnh đều rối rít nhìn về phía hai người bọn họ.
Trong toàn bộ quân khu này, gần như không có ai là không biết Diệp Ninh.
Cô xuất hiện trước cửa quân khu một cách công khai như thế, đương nhiên sẽ tạo ra oanh động không nhỏ.