Phòng ca múa Hồng Hải.
Mấy ngày nay Mục Văn Hạo đều khá vui vẻ, chờ đợi tin tức từ bên viện gia thuộc đưa đến.
Nếu không có gì nằm ngoài dự đoán của anh ta thì Vương Hinh Tuyết đã cố ý lan truyền tin đồn hai ngày, Cố Phong đã mất sạch danh dự rồi.
Không ngờ rằng cuối cùng người giúp anh ta đánh bại Cố Phong sẽ lại là một bệnh nhân tâm thần.
Chỉ cần xác nhận Cố Phong phạm phải vấn đề về tác phong, cho dù là bộ đội cũng không thể tiếp tục bao che cho anh nữa!
TBC
Mục Văn Hạo muốn nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của Cố Phong khi anh bị đuổi ra khỏi bộ đội ngay lập tức, đến lúc đó anh ta nhất định sẽ tặng Cố Phong một lẵng hoa.
“Ông chủ.”
Hà Bân từ bên ngoài đi đến.
Mục Văn Hạo không thèm để ý đốt một điếu xì gà: “Chuyện gì?”
Trước khi mở miệng, Hà Bân cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý là anh ta sẽ nổi trận lôi đình.
“Bên phía Vương Hinh Tuyết xảy ra một chút vấn đề.”
Biểu cảm của Mục Văn Hạo bỗng nhiên đọng lại, đáy mắt hiện lên một mạt khói mù.
“Nói.”
“Cô ta bị đồn công an bắt.”
“Cậu nói cái gì? Đồn công an?” Mục Văn Hạo tức giận trừng to mắt, hiển nhiên là hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này.
Hà Bân cứng đờ gật gật đầu: “Ngày hôm qua cô ta đã xảy ra xung đột tứ chi với một gia đình quân nhân khác trong đại viện, đả thương đối phương, sau đó đã bị công an bắt đi đi.”
Mục Văn Hạo nổi giận: “Đồ vô dụng được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều!”
Hà Bân thậm chí còn không dám thở mạnh chút nào.
Mục Văn Hạo mất hai phút để bình tĩnh lại: “Cô ta là một bệnh nhân tâm thần, cậu dẫn luật sư qua đi, nhanh chóng cứu cô ta ra ngoài.”
Hiện tại anh ta còn cần quân cờ Vương Hinh Tuyết này, nếu chỉ là xung đột tứ chi, dựa theo tình huống của Vương Hinh Tuyết thì có lẽ là sẽ không bị giam giữ quá lâu.
“Vâng, ông chủ. Tôi lập tức đi ngay!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1443.html.]
Hà Bân nhanh chóng rời đi.
Mục Văn Hạo đứng ngồi không yên.
Anh ta có cảm giác cực kỳ không tốt, dạo gần đây cho dù anh ta làm cái gì thì giống như đều cực kỳ không thuận lợi.
Rõ ràng đây là kế hoạch thực hoàn mỹ, cuối cùng kết thúc bằng thất bại.
Từ trước đến nay anh ta chưa bao giờ trải nghiệm qua cảm giác thất bại này.
Thậm chí liền Vương Hinh Tuyết bị bắt giữ, đều làm anh ta cảm giác được cực kỳ kỳ quặc.
Anh ta đã không còn sót lại bao nhiêu kiên nhẫn nữa.
Hai tiếng sau, Hà Bân đã quay lại.
Hơn nữa tin tức anh ta mang về tới, đủ để Mục Văn Hạo nổi trận lôi đình.
“Đồn công an không cho chúng ta đi thăm hỏi Vương Hinh Tuyết, lý do mà bọn họ đưa ra chính là trạng thái tinh thần hiện tại của Vương Hinh Tuyết không ổn định, mang theo tính công kích rất cao.”
“Nhảm nhí!” Mục Văn Hạo tức giận mắng thô tục, giờ phút này anh ta dám khẳng định là có người đang cố ý giở trò.
Không cần hỏi anh ta cũng biết người kia chắc chắn là Cố Phong.
Cố Phong lại còn biết sử dụng thủ đoạn đê tiện này!
“Chừng nào cô ta mới được thả ra?”
Cho dù là người của đồn công an thì muốn bắt người cũng cần có lý do.
Hà Bân càng thêm cẩn thận: “Ý của bọn họ là bọn họ sẽ không trực tiếp thả Vương Hinh Tuyết ra mà sẽ đưa cô ta đến bệnh viện trị liệu.”
Còn chuyện đưa cô ta đến bệnh viện nào thì người của đồn công an chắc chắn sẽ không nói cho bọn họ biết
Xoảng!
Cuối cùng Mục Văn Hạo cũng không khống chế được lửa giận trong lòng, quét sạch toàn bộ đồ đạc đặt trên bàn xuống đất.
Rõ ràng là làm muốn anh ta hoàn toàn mất đi quân cờ Vương Hinh Tuyết này mà!
“Ông chủ, bớt giận!” Hà Bân kinh hồn táng đảm.
“Bớt giận? Cậu nói coi tôi phải bớt giận như thế nào?” Toàn thân Mục Văn Hạo trở nên khủng bố đến cực điểm.